Cuối tuần về nhà, ba mẹ Thương cũng biết chuyện đó, an ủi tôi một hồi.
Tôi hỏi mẹ Thương: "Mẹ, mẹ có thấy con làm vậy không chừa đường lui, có phải là quá đáng, quá xấu xa không."
Mẹ Thương hiền từ xoa đầu tôi, dịu dàng nói: "Yêu Yêu, con phải biết rằng, chúng ta đều chưa từng đứng ở vị trí của con để cảm nhận những tổn thương con đã chịu, những khổ cực con đã trải qua, nên chúng ta không có quyền phán xét con làm đúng hay sai."
Mẹ Thương nhớ lại lần đầu gặp con gái mình.
Lúc đó nhà họ Thương mới khởi nghiệp, hộ khẩu của Thương Nghiêu có vấn đề, bà và ba Thương đến cục công an để làm thủ tục, lại thấy một cô bé gầy gò co ro trong góc không nói gì, chống cự lại sự tiếp xúc của mọi người.
Bà tiện miệng hỏi cảnh sát, cảnh sát nói cô bé được giải cứu từ tay bọn buôn người, những đứa trẻ khác được cứu cùng đều lần lượt được gia đình đón về, chỉ còn lại mình cô bé, thời đó mạng internet chưa phát triển, nên không dễ tìm được gia đình của cô bé.
Tình mẫu tử khiến bà không khỏi đi về phía cô bé, cô bé co ro ở đó, mặc cho bà an ủi thế nào cô bé cũng không lên tiếng, ánh mắt nhìn bà như một chú nai con ướt át, nhưng lại lộ ra vẻ hoang mang và ngây dại.
Bà mềm lòng, cuối cùng quyết định nhận nuôi cô bé.
Khi tắm cho cô bé, bà phát hiện trên người cô bé đầy những vết sẹo đáng sợ, đến người lớn như bà nhìn thấy cũng không đành lòng, có vết sẹo mới đóng vảy do bọn buôn người đánh, cũng có những vết sẹo cũ tích tụ từ nhiều năm, mẹ Thương biết gia đình ruột thịt của cô bé có lẽ cũng không tốt.
Bà đau lòng ôm lấy cô bé, nước mắt chảy dọc theo sống lưng gầy gò của cô bé xuống nước, tạo thành một gợn sóng nhỏ.
Mẹ Thương không lúc nào không cảm thấy may mắn, may mà năm đó hộ khẩu của Thương Nghiêu có vấn đề, nếu không bà có lẽ đã mất đi một người con gái tốt như vậy.