Ngọn lửa nhỏ vừa nhen nhóm dưới đáy lòng Bùi Quan Dữ lại một lần nữa vụt tắt.
Hắn đứng chôn chân trong bóng tối, bóng lưng nhuốm vẻ cô liêu.
Khoảnh khắc vừa nhắc lại kỷ niệm, giá trị tình yêu của Kiều Chi Ý đã nhích lên được 20 điểm.
Thế nhưng chỉ trong chớp mắt, lại bắt đầu tuột dốc không phanh, cho đến khi tụt mất 25 điểm mới chịu dừng lại.
Bùi Quan Dữ chưa từng cảm thấy bất lực đến thế này.
Hắn không hiểu, mối quan hệ giữa bọn họ tại sao lại trở nên nông nỗi này.
Kiều Chi Ý không biết Bùi Quan Dữ đang nghĩ gì, và cũng chẳng muốn biết.
"Về đi, buông tha cho tôi."
Thấy hắn mãi không nhận lấy áo khoác, Kiều Chi Ý bèn nhét thẳng vào tay hắn, quay lưng rời đi.
Cổ tay bất ngờ bị kéo lại bằng một lực rất mạnh, khiến cô lảo đảo lùi lại phía sau rồi mới đứng vững được.
Vừa quay đầu lại, đã bắt gặp đôi mắt đỏ hoe của Bùi Quan Dữ.
Hắn dường như đang giằng xé, đang đau đớn tột cùng, đến mức giọng nói khàn đặc không ra hơi: "Chi Ý, em thực sự đã từ bỏ tôi rồi sao?"
Trái tim Kiều Chi Ý cũng khẽ run lên, bị bao trùm bởi nỗi bi thương còn to lớn hơn.
Vì để lừa gạt cô, Bùi Quan Dữ thậm chí có thể diễn ra vẻ si tình đến mức này.
"Đúng vậy."
Lời vừa dứt, cái nắm tay siết chặt đến phát đau kia đã buông lỏng ra.
Kiều Chi Ý rút tay lại, không chút do dự bỏ đi.
Một lát sau, cô lờ mờ nghe thấy một tiếng cười tự giễu trầm thấp vang lên.
"Người Kiều Chi Ý thích quả nhiên là một thằng ngốc."
Cửa thang máy đóng lại, cắt đứt nửa câu sau của Bùi Quan Dữ.
"Nếu không phải do tôi quá tự phụ, nếu tôi sẵn sàng giải thích rõ ràng sớm hơn, thì rõ ràng chúng ta đã không phải liên tục bỏ lỡ nhau bao nhiêu năm qua."
Kiều Chi Ý cúi đầu xoa xoa cổ tay đang tấy đỏ.
Giây phút cúi đầu, mùi hương tuyết tùng quen thuộc lại xộc vào mũi, bất chấp sự phản kháng của cô.
Hốc mắt bỗng chốc nóng rực.
Yêu một người không bao giờ thuộc về mình, cô mới là đứa ngốc nhất.
...
Kiều Chi Ý vốn tưởng Bùi Quan Dữ sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.
Một người kiêu ngạo như hắn, bị từ chối hết lần này đến lần khác, chắc chắn sẽ không tiếp tục hạ mình nữa.
Nhưng cô đã lầm.
Bùi Quan Dữ bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn trong cuộc sống của cô.
Lúc thì dưới thân phận khách hàng mới của công ty, lúc thì ở cửa hàng tiện lợi, lúc thì "tiện đường" đưa cô về nhà mỗi khi trời đổ mưa.
Chẳng mấy chốc, cả công ty đều đồn thổi rằng, Kiều Chi Ý đang được một người theo đuổi vừa cao to, vừa đẹp trai, lại còn vô cùng giàu có.
Cô vừa giải thích xong người trước, người sau đã có một bó hoa được đưa tới.
"Xin hỏi cô Kiều Chi Ý có ở đây không? Bó hoa này được gửi cho cô!"
Các đồng nghiệp lại vây quanh: "Đây là bó hoa thứ 8 trong tháng này rồi phải không? Chi Ý, cô đừng ngại nữa, cô xuất sắc như vậy, có người theo đuổi là chuyện bình thường mà!"
"Anh ấy đẹp trai thì có đẹp trai thật, nhưng lúc nào trông cũng lạnh như băng, hay là cô không thích kiểu người như vậy?"
"Lẽ nào người cô thích là anh chàng đẹp trai lần trước đến tìm cô? Người mang vẻ ngông cuồng phóng khoáng ấy?"
"Đó là anh trai của Chi Ý, các cậu đừng có nói bậy."
Kiều Chi Ý gửi một ánh mắt biết ơn đến người đồng nghiệp đã lên tiếng giải vây cho mình.
Đúng lúc đó, sếp bước vào, mọi người mới tản về vị trí làm việc.
Kiều Chi Ý tiện tay đặt bó hoa lên bàn, bên trong vẫn kẹp một tấm thiệp, trên đó vẫn viết dòng chữ quen thuộc——
【Hãy cho tôi một cơ hội theo đuổi em lại từ đầu, được không?】
Kiều Chi Ý xé vụn tấm thiệp, ném thẳng vào thùng rác.
Không nên ôm mộng tưởng, nếu không người bị tổn thương chỉ có bản thân mình mà thôi.
Chỉ cần cô làm ngơ, Bùi Quan Dữ sẽ không mất quá nhiều thời gian cho cô nữa.
Đợi khi sự hứng thú ba phút của trò chơi này trôi qua, mọi chuyện sẽ đâu vào đấy.
Chỉ là Kiều Chi Ý không ngờ, ngay cả khi đi công tác ở thành phố lân cận, cô cũng gặp lại Bùi Quan Dữ.
Một lần là tình cờ, hai lần là trùng hợp.
Nhưng lần thứ ba, Bùi Quan Dữ lại chính là đối tác bàn giao công việc của cô.
Hắn vẫn giữ nguyên phong thái bình tĩnh kiềm chế như trước đây, cúc áo sơ mi cài kín đến tận cổ.
Bùi Quan Dữ nhận lấy bản kế hoạch của Kiều Chi Ý, không hề liếc qua mà đặt ngay sang một bên.
"Tôi tin tưởng bản kế hoạch của em."
"Lần này hi vọng em có thể đi khảo sát thực tế cùng tôi."
"Chi Ý, em cảm thấy công viên giải trí hay khu trượt tuyết, dự án nào phù hợp với sở thích của em hơn?"
Kiều Chi Ý không trả lời, nhìn chằm chằm Bùi Quan Dữ một hồi lâu, cuối cùng cũng hết sức chịu đựng.
"Bùi Quan Dữ, tôi thực sự rất tò mò, ván cược giữa anh và Kiều Úc Châu rốt cuộc là cái gì, mà đáng để anh phải cố chấp đến vậy?"