Bùi Quan Dữ cũng không hề tỏ ra yếu thế, từng câu từng chữ đều vô cùng hợp tình hợp lý.
"Cổ phiếu của Tập đoàn Kiều thị đã rớt bao nhiêu điểm, cậu rõ hơn tôi mà phải không?"
"Nếu hai nhà chúng ta kết thân, không những có thể ổn định lòng cổ đông, mà còn có thể hợp tác đa ngành nghề, đem lại lợi ích tối đa."
"Kiều thiếu gia, bớt hành xử cảm tính đi."
Sắc mặt Kiều Úc Châu càng lúc càng đen, vẫn một mực khẳng định: "Tôi đã nói rồi, không cần thiết!"
"Nghe không hiểu sao?"
Hai bên giằng co không ai nhường ai, cuối cùng đều dồn ánh mắt về phía Kiều Chi Ý.
Cô lắc đầu: "Xin lỗi, tôi không đồng ý."
Bùi Quan Dữ phân tích rất có lý, nhưng cũng chính vì vậy, trong lòng Kiều Chi Ý lại càng cảm thấy bất an.
Suy cho cùng cô vẫn là một kẻ ích kỷ, không hi vọng cuộc hôn nhân của mình lại biến thành một cuộc giao dịch.
Những người có mặt đều mang biểu cảm khác nhau.
Kiều Chi Ý không muốn giải thích gì thêm, chỉ nói: "Tôi cũng sẽ dốc toàn lực giúp đỡ công ty."
Ăn sáng xong, cô và mẹ cùng đến bệnh viện thăm ba Kiều.
Lúc mẹ Kiều đi lấy kết quả kiểm tra, ba Kiều đột nhiên gọi Kiều Chi Ý lại.
"Chi Ý, chú có chuyện muốn nói với con."
"Vâng ạ." Kiều Chi Ý ngoan ngoãn gật đầu, cầm gối lót ra sau lưng cho ông.
Ba Kiều khẽ thở dài một tiếng, chậm rãi mở miệng: "Con biết không? Thật ra Úc Châu nó vẫn luôn thích con."
Nụ cười trên môi Kiều Chi Ý hơi đông cứng, cô im lặng lắng nghe ông nói tiếp.
"Nhưng nó cứ e ngại thân phận anh em, nên luôn cố tình xa lánh con, thậm chí vô hình trung làm tổn thương con."
"Con đừng trách nó, tính tình thằng bé này là vậy, quá ương bướng, không biết cách chịu nhún nhường."
"Một ngày trước khi con xuất ngoại, nó đã đặc biệt tìm đến chú và nói rằng, dù có thế nào cũng muốn ở bên con."
"Chú và mẹ con đều cảm thấy, nếu hai đứa ở bên nhau cũng rất tốt, gia đình chúng ta sẽ càng thêm thân thiết gắn bó..."
"Chi Ý, con nguyện ý thay chú chăm sóc nó nhiều hơn được không?"
Kiều Chi Ý nhìn ánh mắt đầy kỳ vọng của ba Kiều, trong lòng cảm thấy vô cùng phức tạp.
"Con sẽ làm." Cô nói, nhưng rồi lại bổ sung thêm, "Chỉ có điều, với tư cách là một người em gái."
Lúc này, cửa phòng bệnh bị gõ vang, là mẹ Kiều quay về.
Bà ấy còn nói thêm một câu: "Quan Dữ à, con đến sao không vào trong?"
Kiều Chi Ý chủ động đứng dậy rời đi.
"Chú Kiều, chú cứ nghỉ ngơi đi ạ, con phải đến công ty giúp một tay đây."
Bước ra ngoài cửa, Bùi Quan Dữ kéo cô lại: "Em sẽ mềm lòng, chấp nhận Kiều Úc Châu sao?"
Lần đầu tiên Kiều Chi Ý nhìn thấy sự căng thẳng và mong manh trong mắt hắn.
Cô cũng nghiêm túc nói cho hắn biết câu trả lời của mình.
"Tôi sẽ không coi bản thân mình là một quân cờ, bất luận là ai cũng không có quyền quyết định tương lai của tôi, ngay cả anh cũng thế."
Bùi Quan Dữ sững người, khóe mắt chứa đựng nụ cười: "Em đã thay đổi rất nhiều, mạnh mẽ hơn, và cũng biết yêu bản thân mình hơn hồi bé."
"Thế này không tốt sao?"
"Không, rất tốt là đằng khác."
Kiều Chi Ý mỉm cười gật đầu, xoay người đi về công ty, thay mặt Kiều Úc Châu tham dự một số hoạt động.
Bùi Quan Dữ không biết rằng, những thay đổi của cô, phần lớn là do chịu ảnh hưởng từ hắn.
Khi còn bé, chính hắn là người hết lần này đến lần khác đuổi những kẻ bắt nạt cô đi, và nói với cô.
"Đừng làm tủi thân bản thân mình, em chính là em, không cần phải hùa theo bất kỳ ai."
Có lẽ tình cảm, cứ thế âm thầm sinh sôi, bén rễ và nảy mầm.
Liên tục tham dự vài buổi tiệc chiêu đãi, nụ cười chuẩn mực trên mặt Kiều Chi Ý gần như không thể duy trì nổi nữa.
Buổi tiệc cuối cùng vừa kết thúc, cô mới bước xuống khỏi khán đài, đột nhiên có người xông ra, nắm chặt lấy tay Kiều Chi Ý không buông.
"Chi Ý! Ba là ba đây! Bây giờ con đã làm đến chức phó tổng rồi, mau giúp ba đi, cho ba mượn 50 vạn..."
Nhìn khuôn mặt vừa quen vừa lạ trước mắt, Kiều Chi Ý trong giây lát hoàn toàn sững sờ.
Người cha ruột đã biến mất 20 năm của cô.
Năm đó vì ông ta bài bạc nợ nần ngập đầu, bọn đòi nợ tìm đến tận cửa, suýt chút nữa đánh chết Kiều Chi Ý và mẹ cô.
Cũng may năm đó mẹ Kiều kiên quyết ly hôn với ông ta, đưa cô đi khỏi.
Ngại còn có truyền thông ở đó, Kiều Chi Ý cố gắng giữ thể diện, không mắng mỏ thành tiếng.
"Mời ông rời đi cho! Tôi và ông không có quan hệ gì cả!"
Bảo vệ vội vã lao lên kéo người đàn ông đó ra.
Nhưng tay ông ta vẫn bám chặt không buông, móng tay sắc nhọn cào rách một đường dài rướm máu trên cánh tay Kiều Chi Ý.
"Mọi người mau xem này! Đánh người rồi! Ngay cả cha ruột của mình cũng không thèm nhận nữa!"
Ánh đèn flash chói lóa làm hoa mắt Kiều Chi Ý, cô không nhìn rõ đường dưới chân.
Trong lúc xô đẩy, bước chân cô đột ngột hụt hẫng!