Kể từ ngày hôm đó, cách chung sống giữa Kiều Chi Ý và Bùi Quan Dữ dần thay đổi.
Đánh giá của cô trong giới cũng theo đó mà thay đổi.
Từ một kẻ vô dụng chỉ biết bám đuôi theo Kiều Úc Châu, biến thành nhân vật có quyền lực thứ hai của Tập đoàn Kiều thị.
Không biết từ bao giờ, trong giới cũng bắt đầu lan truyền tin đồn người Kiều Chi Ý thích là Bùi Quan Dữ chứ không phải Kiều Úc Châu.
Kiều Chi Ý thầm nghĩ, chuyện này ngoại trừ Bùi Quan Dữ ra, chẳng còn ai khác làm nữa.
Những lời chế nhạo nhắm vào cô trước đây, vòng đi vòng lại cuối cùng lại rơi xuống đầu Kiều Úc Châu.
Trước kia nói Kiều Chi Ý cô không biết liêm sỉ, bây giờ lại nói Kiều Úc Châu tự mình đa tình.
Nhưng những lời bình luận về Kiều Úc Châu, tất nhiên bọn họ không dám công khai lộ liễu, rất nhanh đã im bặt.
Còn bản thân Kiều Úc Châu, dường như không hề bận tâm.
Bởi vì hắn ngày càng bận rộn, không còn tụ tập đàn đúm với đám hồ bằng cẩu hữu nữa, ngày càng điềm tĩnh và cũng ngày càng ít nói hơn.
Rất nhiều người đều bảo hắn giống như đã biến thành một con người khác.
Mẹ Kiều cũng rất lo lắng, thường khuyên Kiều Chi Ý: "Chi Ý, bình thường con hãy ở bên cạnh anh con nhiều hơn nhé."
Kiều Chi Ý cười khổ: "Con mà ở bên cạnh anh ấy, chỉ mang lại tác dụng ngược thôi."
Mẹ Kiều cũng biết chuyện trước đó Kiều Úc Châu nói muốn ở bên cạnh cô, im lặng hồi lâu rồi bất đắc dĩ thở dài một hơi.
Ngày hôm đó, Kiều Chi Ý và Kiều Úc Châu đi tiếp khách trở về, liền thấy mẹ Kiều đang ngồi cùng với vài vị phu nhân hào môn khác, trên bàn bày la liệt ảnh chụp của các cô gái.
Kiều Úc Châu bị kéo qua, họ bắt đầu giới thiệu.
"Úc Châu, tuổi của con cũng không còn nhỏ nữa, nên tính đến chuyện kết hôn đi thôi."
"Đây đều là những cô gái trạc tuổi con, con xem thử có ai phù hợp thì làm quen nhé?"
"Cô bé này tốt nghiệp Oxford, gia cảnh tốt, với con có thể coi là môn đăng hộ đối."
"Cô bé này là người mẫu quốc tế, xinh đẹp, vóc dáng chuẩn, năm ngoái vừa được lên tạp chí..."
Có người còn kéo cô sang: "Chi Ý, con cũng đến giúp anh con xem thử đi."
Mẹ Kiều ở bên cạnh muốn nói lại thôi.
Kiều Úc Châu nhìn thấy Kiều Chi Ý thực sự đang giúp hắn chọn lựa, sắc mặt càng thêm khó coi.
Trời dần tối, những người khác cũng lần lượt ra về, mẹ Kiều cũng mang theo một cặp lồng súp vào bệnh viện thăm ba Kiều.
Trong phòng khách chỉ còn lại Kiều Chi Ý và Kiều Úc Châu.
Ánh mắt Kiều Úc Châu vô hồn lật xem từng tấm ảnh, cuối cùng dừng mắt tập trung nhìn Kiều Chi Ý.
"Kiều Chi Ý, nếu như lúc trước tôi không vì bức thư tình mà bắt nạt cô, vẫn luôn chăm sóc cô, cô có... một chút nào thích tôi không?"
Kiều Chi Ý siết chặt tay, cảm thấy hơi tàn nhẫn, nhưng vẫn lắc đầu.
"Trong lòng tôi, anh luôn là anh trai của tôi."
Đôi mắt Kiều Úc Châu run rẩy kịch liệt, giống như tự giễu cợt, lại giống như có thứ gì đó đã vỡ nát hoàn toàn.
Kiều Chi Ý hé môi, cách bao nhiêu năm, một lần nữa gọi danh xưng đó.
"Anh, bước tiếp đi, anh xứng đáng gặp được người tốt hơn."
Kiều Úc Châu cụp mắt, các khớp ngón tay nắm chặt đến trắng bệch.
Hắn im lặng một lúc lâu, cuối cùng ném toàn bộ số ảnh trong tay ra trước mặt Kiều Chi Ý.
"Cô giúp tôi chọn đi, kết hôn với ai, tôi cũng chẳng bận tâm."
Trong nháy mắt, tâm trạng Kiều Chi Ý vô cùng phức tạp.
Cô không nhúc nhích, cũng không nói lời nào.
Kiều Úc Châu đứng dậy, bàn tay lớn đưa tới vò rối mái tóc cô.
"Kiều Chi Ý, có lẽ tôi đúng là bị báo ứng, rõ ràng là anh trai, lại đứng đầu làm tổn thương em, là tôi nợ em."
"Nên lần này, anh chúc em hạnh phúc."
"Xin lỗi, hãy tha thứ cho anh."
Hốc mắt Kiều Chi Ý bỗng dưng nóng ran, một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay.
Cô chợt nhớ lại, năm đầu tiên khi cô vừa mới đến nhà họ Kiều, Kiều Úc Châu cũng xoa đầu cô giống hệt như thế này.
"Ba ơi, đây là em gái sau này của con sao?"
"Em ấy trông gầy gò nhỏ bé quá, con nhất định sẽ bảo vệ em ấy thật tốt!"
Thế nhưng sau đó, hắn lại trở thành người làm tổn thương cô.
Số phận luôn trêu đùa họ như vậy.