Lục Kính chỉ truyền nước một ngày rồi xuất viện, hơn nữa không nói hai lời mặt dày mày dạn dọn vào nhà tôi.
Tôi nhìn thấy anh móc chìa khóa mở cánh cửa đối diện nhà tôi, bình thản đi vào lại ôm một đống đồ dùng sinh hoạt bình thản đi ra, lúc này mới kinh ngạc phản ứng lại hóa ra người hàng xóm mới chuyển đến đối diện nhà tôi là anh!
Tôi có chút cạn lời, thì ra người này sớm đã lên kế hoạch xong xuôi rồi, còn giả vờ giống như con sói đuôi lớn vậy.
Tôi giận quá lấy tay chọc vào chỗ nhột của anh.
Lục Kính vừa cười vừa trốn, động tác càng là nhanh nhẹn chạy vào nhà tôi trước tôi.
Anh bắt đầu lấy cớ dưỡng bệnh làm việc ở trong nhà.
Trợ lý đưa tài liệu đến cho anh, nhìn thấy tôi xong nắm chặt lấy tay tôi, ngàn dặn vạn dò nhất định phải giúp tôi trông chừng Lục Kính để anh nhất định phải nỗ lực làm việc.
Tôi cảm thấy làm trợ lý cho Lục Kính đúng là không dễ dàng.
Trước kia là tên cuồng công việc, hiện tại là bộ não yêu đương.
Cũng không biết trợ lý của anh là kẻ thích bị ngược đãi hay là Lục Kính đưa tiền đến nơi đến chốn rồi, bao nhiêu năm như vậy đều không vứt bỏ anh đi tìm kiếm tự do.
Tôi đem tài liệu trợ lý đưa tới đưa cho Lục Kính ở thư phòng.
Kết quả Lục Kính vốn dĩ nên ở thư phòng nghiêm túc làm việc vậy mà không ở đó.
Tôi tìm nửa ngày mới cuối cùng tìm thấy anh ở phòng em bé.
Anh lúc này thay thế bảo mẫu, động tác thuần thục thay tã, pha sữa cho con.
Tôi trước đó đã muốn hỏi, Lục Kính nhìn qua cũng không giống người làm bố bỉm sữa toàn thời gian, sao đối phó với trẻ sơ sinh còn thành thục hơn cả tôi thế?
Tôi đem nghi hoặc này hỏi Lục Kính.
Lục Kính cười thần thần bí bí, chính là không giải thích nhất quyết úp úp mở mở.
Tôi tò mò đến mức vò đầu bứt tai, dứt khoát một phen đoạt lấy con, hai chân đá anh sang thư phòng để anh tiếp tục làm việc, thuận tiện buổi tối không cho phép vào cửa phòng tôi.
Lục Kính cuối cùng ở ngoài cửa đáng thương gọi cửa nửa ngày.
Tôi sắt đá quyết tâm không mở, vốn tưởng anh sẽ từ bỏ đi sang phòng khách hoặc sofa ngủ một đêm, lại không ngờ ngày thứ hai tôi mở cửa anh cứ thế ngồi ở cửa dựa vào tường mơ màng.
Tôi vừa giận vừa bất lực, cuối cùng vẫn là kéo anh vào trong phòng, trơ mắt ra nhìn cùng anh nằm một ngày để ngủ bù.
Mà tôi biết được bí mật của Lục Kính, là mẹ anh tới cửa thăm anh.
Dì không biết hai chúng tôi hiện tại sống cùng nhau, lúc đầu còn đi gõ cửa phòng Lục Kính.
Kết quả tự nhiên là không có ai mở cửa, mẹ Lục Kính gọi điện thoại cho anh, lúc này mới cuối cùng xoay người tìm được phương hướng chính xác.
Mẹ của Lục Kính nhìn thấy chúng tôi làm lành còn vui mừng hơn bản thân chúng tôi.
Tình cờ Lục Kính đang trông con, mẹ anh thuận miệng cảm thán: "Không tồi, lớp học lúc đầu không uổng công học ha."
"Mẹ!" Lục Kính muốn ngăn cản mẹ anh đã không kịp nữa rồi.
Tôi nhạy bén nắm bắt từ khóa, trực tiếp một đợt làm nũng bán manh để dì nói hết mọi chuyện ra.
Hóa ra Lục Kính lúc đầu biết tôi mang thai liền đi thú nhận với mẹ anh, hơn nữa mặt dày mày dạn từ chỗ dì học được rất nhiều kiến thức thai sản và cách chăm con.
Về sau anh còn không tin được kinh nghiệm của người từng trải là dì, cứ nhất quyết đi đăng ký lớp học trực tiếp.
Anh vốn dĩ bận rộn một ngày cũng không có mấy tiếng nghỉ ngơi, lần này còn phải bớt chút thời gian đi học, cũng thảo nào anh một ngày chỉ có thể ngủ chưa đến ba tiếng.
Tôi biết được chân tướng, đối với sự bỏ ra âm thầm của Lục Kính không kìm được xúc động.
Hoặc là nói, cũng may mà Lục Kính là âm thầm bỏ ra, nếu anh thực sự đem những chuyện này ra ngoài mặt làm thẻ đánh bạc để bán thảm, tôi có thể còn sẽ không có cảm giác gì.
Nhưng chính là như vậy, anh không nhắc tới một chữ hành vi của mình, nhưng lại khắp nơi khiến tôi cảm nhận được chân tâm, đây mới là nguyên nhân tôi cuối cùng tha thứ cho anh đi.
Tôi nhìn về phía Lục Kính, mỉm cười với anh một cái: "Vậy sau này việc trông con làm phiền anh rồi, tôi có thể phải làm chưởng quầy phủi tay đấy."
Lục Kính cong cong mi mắt với tôi, không chút do dự nói: "Không vấn đề, em chỉ cần làm tốt Tô Hiểu, vui vẻ là được rồi."
Mẹ của Lục Kính cảm thán lau khóe mắt, bà thuận miệng hỏi: "Vậy các con bao giờ kết hôn?"
Kết hôn?
Ồ phải rồi, hôn lễ của hai chúng tôi là tổ chức vào một năm sau.
Lục Kính cầu hôn tôi, hôn lễ tổ chức ở nơi gần thiên đường nhất trên thế giới.
Tôi biết, gia đình cùng Lục Kính tạo thành, đã là thiên đường hạnh phúc nhất trong lòng tôi.
—Hoàn—