Lục Kính cúi người bế đứa bé lên.
Tôi tưởng anh đến cướp con, trong lòng cuống lên, chống tay lên giường định ngồi dậy.
"Em đừng động đậy, đó là con trai tôi mà."
Tôi vừa dứt lời, con trai liền được đặt xuống bên gối tôi, một đôi tay dịu dàng đỡ tôi nằm trở lại.
Lục Kính có vài phần bất lực lại buồn cười nói: "Trong mắt em tôi giống kẻ buôn người lắm sao?"
Tôi liếc xéo anh một cái, muốn nói quả thực rất giống.
Tuy nhiên Lục Kính nhanh hơn tôi một bước, đột nhiên cúi người ghé sát vào tai tôi, giọng khàn khàn nói: "Không cướp con trai, cướp em."
Tôi nói: "Anh sến quá..."
Lục Kính nói: "Em đừng nói chuyện."
Hai chúng tôi không nói gì nhìn nhau, đúng lúc đến giờ cho bú, y tá vào hỗ trợ tôi, tôi thuận thế bảo Lục Kính đi ra ngoài.
Lục Kính đứng một bên không động đậy, chỉ xoay người đi, bình tĩnh nói: "Tôi không nhìn, em cho bú đi."
Tôi không biết anh đang bướng bỉnh cái gì, nhưng tôi không muốn mất mặt trước y tá, dứt khoát lờ đi sự tồn tại của anh.
Tôi cho con trai bú, lại không ngờ bị tắc sữa, con trai bú không được, đau đến mức tôi muốn khóc.
Y tá vừa xem thấy không ổn, nói đi giúp tôi gọi bác sĩ.
Con trai đói bụng bắt đầu khóc hét lên, tôi dỗ mãi không được, Lục Kính xoay lưng mở miệng: "Tôi có thể quay lại không? Tôi giúp em dỗ con."
Tôi cũng không còn cách nào khác, đành để Lục Kính quay lại.
Lục Kính động tác thành thục bế con trai lên, vài cái đã dỗ được thằng bé không còn khóc nữa.
Tôi nhìn cái thứ nhỏ bé ăn cây táo rào cây sung kia, vô cùng không phục nói: "Nó dựa vào cái gì mà nghe lời anh thế hả?"
Lục Kính cười khẽ một tiếng, nhẹ nhàng đung đưa cánh tay nói: "Chắc là do tư thế, cơ thể em dù sao cũng chưa hồi phục, lúc bế con có lẽ ít nhiều cũng hơi gượng gạo một chút."
Tôi nhìn biểu cảm dịu dàng của Lục Kính hơi thất thần.
Không ngờ Lục Kính cũng có một mặt dịu dàng như vậy... đều là vì con sao?
Tâm trạng tôi rất phức tạp, đúng lúc bác sĩ đi tới, tôi thuận thế chuyển sự chú ý, không nhìn Lục Kính nữa.
Bác sĩ hỏi thăm tình hình của tôi xong chuẩn bị làm mát-xa thông tắc cho tôi trước.
Lục Kính đặt con trai về giường, rất tự nhiên đi đến đứng cạnh bác sĩ.
Bác sĩ nhìn anh với vẻ dò hỏi, Lục Kính khẽ gật đầu: "Tôi là chồng cô ấy, tôi học một chút thủ pháp mát-xa."
Tôi lập tức buột miệng nói: "Tôi và anh ta không có quan hệ gì, đừng để anh ta nhìn."
Bác sĩ và y tá nhìn nhau, lộ ra vẻ mặt hoang mang.
Lục Kính cúi đầu ánh mắt rất sâu nhìn tôi, tôi không trốn không tránh nhìn lại anh, thái độ vô cùng kiên quyết.
Tôi hiện tại không có quan hệ gì với anh, tôi không muốn để anh nhìn thấy tôi làm loại chuyện riêng tư này.
Lục Kính khẽ thở dài, thỏa hiệp.
"Tôi ra ngoài đợi em, có việc thì gọi tôi."
Tôi nhìn chằm chằm anh nhưng không gật đầu.
Lục Kính cũng không để ý, chỉ dặn dò bác sĩ: "Làm phiền lấy tình trạng cơ thể vợ tôi làm chủ, con không được thì uống sữa bột."
Lục Kính nói xong liền ra khỏi phòng bệnh.
Bác sĩ bắt đầu ra tay mát-xa cho tôi, vừa làm còn trêu chọc: "Chồng cô đúng là biết thương cô."