Tôi lắng nghe tất cả những lời ấy rồi chợt nhận ra…
Trong lòng mình không hề có bất kỳ cảm xúc nào.
Không phải cố tỏ ra bình tĩnh.
Mà là thật sự chẳng còn cảm giác gì.
“Vậy em trai của Lâm Duyệt cho rằng chị gái mình bị lừa sao?”
“Đúng vậy. Cậu em đó tính nóng như lửa, ngay tại chỗ đã lao vào đánh Trần Duy. Hôn lễ cũng tan luôn. Bây giờ hai người họ đã ly hôn hay chưa thì chưa ai biết, nhưng trong công ty ai cũng đang bàn tán.”
“Kể với tôi chuyện này để làm gì?”
Trương Kỳ im lặng một lát.
“Mình chỉ cảm thấy… cô nên biết. Hồi đó cô bị đá quá đột ngột. Thật ra lúc ấy bọn mình đều thấy Trần Duy có vấn đề. Không phải vì cô không tốt.”
“Cảm ơn.” Tôi đáp. “Nhưng tôi không còn bận tâm nữa.”
Cúp máy, tôi tiện tay ném điện thoại sang một bên.
Ngày cưới, Trần Duy bị đánh ngay tại hôn lễ.
Trong khi chỉ vài hôm trước, Lâm Duyệt còn chạy đến trước mặt tôi khoe khoang hôn lễ của cô ta hoành tráng đến mức nào.
Vậy mục đích thật sự của việc cô ta tìm tôi để xóa lịch sử trò chuyện…
Hoàn toàn không phải vì sợ tôi.
Mà là sợ Trần Duy dùng những đoạn trò chuyện ấy để chứng minh mối quan hệ của bọn họ bắt đầu từ rất sớm, từ đó khiến thỏa thuận tiền hôn nhân mất hiệu lực.
Điều cô ta muốn bảo vệ…
Là chính bản thân mình.
Tôi khẽ cười.
Những con người ấy mãi mãi sống trong những toan tính của riêng mình, lúc nào cũng đấu đá, tính kế lẫn nhau.
Còn tôi…
Đã không còn đứng trên bàn cờ đó nữa.
…
Tuần tiếp theo, tôi dồn toàn bộ tâm sức vào phương án hình ảnh của “Sơn Hải”.
Ban ngày ở công ty xử lý những công việc cuối cùng của dự án Thanh Tự, ban đêm về nhà làm thiết kế cho “Sơn Hải”.
Nói thật…
Làm rất đã.
Định hướng thương hiệu của “Sơn Hải” là “Mỹ học phương Đông hiện đại”, vừa khéo lại là lĩnh vực tôi giỏi nhất. Toàn bộ hệ thống thẩm mỹ, logic màu sắc và ngôn ngữ bố cục mà “Niệm Bạch” tích lũy suốt bốn năm cuối cùng cũng có thể đường đường chính chính mang ra sử dụng.
Chỉ là…
Vẫn chưa thể dùng hết.
Chiều thứ Sáu, tôi đúng giờ gửi phương án cho Cố Diễn.
Mười lăm phút sau, anh ta trả lời email:
“Tám giờ tối nay gặp trực tiếp. Tầng mười tám, Lộc Minh.”
Lúc tôi đến nơi, trong phòng họp chỉ có một mình anh ta.
Trên bàn là phương án thiết kế của tôi được trải sẵn, bên cạnh đặt một ly cà phê đen.
“Ngồi đi.”
Tôi ngồi xuống.
Anh ta lật đến trang thứ ba của phương án. Đó là bản thiết kế một bộ thẻ đánh dấu sách. Nền xanh mực, nét vẽ màu vàng kim, khắc họa loài Minh Xà trong Sơn Hải Kinh.
“Cái này.” Anh ta chỉ vào hướng đi của các nét vẽ trên hình, “Cô dùng kỹ pháp kết hợp giữa công bút và ký họa à?”
“Ừ.”
“Trên thị trường không có ai vẽ như thế này.”
“Cho nên nó mới có tính nhận diện.”
Anh ta gật đầu.
Lật đến trang thứ bảy.
Đó là thiết kế khăn lụa. Một khoảng trắng chiếm gần hết bức tranh, chỉ ở góc chéo có một khóm trúc xanh và nửa con hươu trắng.
“Tỷ lệ khoảng trắng này rất cực đoan.” Anh ta nói.
“Nhưng nó hợp lý.”
“Tôi đâu có nói là không hợp lý.” Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, “Ý tôi là… logic sử dụng khoảng trắng như thế này, tôi chỉ từng thấy trong tác phẩm của một người.”
Tim tôi đập nhanh hơn.
“Ai?”
“Niệm Bạch.”
Không khí bỗng chốc yên tĩnh đến lạ.
Tôi nhìn anh ta.
Anh ta cũng nhìn tôi.
Ba giây.
Năm giây.
“Anh nghĩ tôi sao chép Niệm Bạch à?” Tôi hỏi.
“Không.” Anh ta đáp, “Tôi nghĩ cô chính là Niệm Bạch.”
Tôi không trả lời ngay.
Ánh đèn trong phòng họp trắng đến chói mắt.
Trắng đến mức khiến người ta không còn chỗ nào để trốn.
“Tại sao anh lại nghĩ như vậy?” Giọng tôi rất bình tĩnh.
Cố Diễn tựa lưng vào ghế, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn một cái.
“Có ba lý do. Thứ nhất, thời gian hoạt động sáng tác của ‘Niệm Bạch’ và thời gian làm việc của cô khớp nhau một cách hoàn hảo. Cô ấy chỉ đăng tác phẩm vào ban đêm hoặc cuối tuần. Thứ hai, hai tuần trước bộ phận thương hiệu của ‘Sơn Hải’ đã gửi lời mời hợp tác cho ‘Niệm Bạch’, nhưng bị từ chối. Ba ngày sau, cô nhận dự án này, hơn nữa phương án cô đưa ra còn hoàn thiện hơn cả những tác phẩm thương mại của ‘Niệm Bạch’. Thứ ba…”
Anh ta lật phương án trở về trang đầu.
“Chữ ký viết tay của cô và nét chữ trong watermark của ‘Niệm Bạch’ là cùng một người viết.”
Tôi cúi đầu nhìn.
Ở góc dưới bên phải của phương án là chữ ký của tôi.
Hai chữ “Tô Niệm”.
Nét bút đã thành thói quen.
Cũng là sơ hở chí mạng nhất.
“Vậy…” Anh ta khép tập tài liệu lại, “Tôi đoán đúng rồi chứ?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
Trên gương mặt ấy không có vẻ đắc ý, cũng không có sự hưng phấn của người vừa bắt được bí mật của người khác.
Chỉ bình thản nói ra một sự thật mà anh ta đã xác nhận.
“Cho dù anh đoán đúng thì sao?”
“Không sao cả.” Anh ta nói, “‘Niệm Bạch’ là thương hiệu cá nhân của cô, tôi không có hứng thú công khai chuyện này. Nhưng ‘Sơn Hải’ cần một người có năng lực ở đẳng cấp như cô. Nếu cô sẵn sàng tham gia buổi ra mắt kết hợp của ‘Sơn Hải’ với thân phận chính thức là ‘Niệm Bạch’, đó sẽ là chuyện đôi bên cùng có lợi.”