Trong phòng riêng chỉ có hai chúng tôi.
Tạ Vọng tháo khẩu trang xuống.
Để lộ gương mặt từng vô số lần được các tạp chí bình chọn là “Nam nghệ sĩ khiến người ta muốn hôn nhất, Top 1.”
Tôi cúi đầu nhìn chằm chằm thực đơn trên bàn.
Tim đập loạn cả lên.
“Không gọi món à?”
Giọng cậu mang theo ý cười.
“Chỉ nhìn tớ thôi cũng no rồi sao?”
Mặt tôi lập tức nóng bừng.
“Cậu… cậu sao vẫn…”
“Vẫn sao?”
Tôi im lặng rất lâu.
Cuối cùng chỉ lí nhí được một câu.
“Vẫn chẳng đứng đắn như ngày nào.”
Cậu bật cười thành tiếng.
Đầu ngón tay gõ nhẹ lên thực đơn.
“Thịt heo xào cá hương, sườn sốt chua ngọt, rau xào thanh đạm…”
Cậu ngước mắt nhìn tôi.
“Còn canh bắp hầm sườn, món cậu thích hồi trước. Quán này nấu ngon lắm.”
Tôi khựng người.
Đã nhiều năm như vậy rồi.
Vậy mà cậu vẫn nhớ rõ đến thế.
Trong phòng riêng bỗng yên tĩnh vài giây.
Tạ Vọng đặt chén trà xuống.
Đột nhiên lên tiếng.
“Nếu năm đó không có cậu…”
“Có lẽ tớ cũng không thể đi đến ngày hôm nay.”
Tôi ngẩng đầu.
Trong mắt thoáng hiện vẻ khó hiểu.
Giọng cậu vẫn lười biếng như cũ.
“Ngày tốt nghiệp, cậu từng cho tớ mượn năm mươi tệ mà.”
Ký ức lập tức ùa về.
Ngày tốt nghiệp năm lớp Mười Hai.
Tạ Vọng bất ngờ nhận được thông báo đi thử vai.
Mẹ cậu không đồng ý.
Thẻ ngân hàng cũng bị khóa.
Cậu chặn tôi lại ở cửa sau lớp học.
Chàng thiếu niên hơi cúi người.
Rũ mắt nhìn tôi.
“Bạn cùng bàn.”
“Cho anh mượn năm mươi tệ bắt taxi nhé?”
“Thẻ bị mẹ khóa rồi.”
Tôi không hề do dự.
Lấy từ ngăn bí mật trong cặp ra bốn tờ mười tệ và hai tờ năm tệ.
Từng tờ tiền đều đã bị vò đến nhăn nhúm.
Nhìn đống tiền lẻ trong tay tôi.
Tạ Vọng thoáng sững người.
“Đừng nói đây là…”
“Không phải.”
“Tớ vẫn còn tiền.”
Tôi cắt ngang lời cậu.
Rồi nhét xấp tiền lẻ vào tay cậu.
Cậu không hỏi thêm.
Chỉ xách cặp lên.
Kẹp xấp tiền giữa hai ngón tay rồi khẽ lắc lắc về phía tôi.
Nụ cười rực rỡ, ngông nghênh của tuổi mười tám.
“Được.”
“Anh phải đi kịp chuyến tàu đây.”
“Lần sau gặp lại…”
“Anh trả cậu năm triệu.”
Tối hôm ấy.
Tôi đến một quán ăn rửa bát.
Cổ tay ngâm trong nước đến trắng bệch.
Thế nhưng.
Trong đầu chỉ còn sót lại nụ cười của Tạ Vọng trước lúc rời đi.
Rửa bốn tiếng đồng hồ.
Tôi kiếm được bốn mươi tệ.
“Cho nên…”
Khóe môi Tạ Vọng khẽ cong lên.
“Tớ đến thực hiện lời hứa đây.”
Cậu cầm điện thoại lên.
Bấm vài cái.
Đinh.
Điện thoại của tôi sáng màn hình.
Thông báo từ ngân hàng:
5.000.000,00 tệ đã được chuyển vào tài khoản.