
Nguyệt Mộng Thư
Mùa xuân năm 1970. Chồng tôi là đội trưởng thanh niên trí thức, lại dung túng cho em gái kết nghĩa đốt pháo hoa trong khu mỏ khoáng bị cấm lửa. Pháo hoa gây ra vụ nổ, mỏ khoáng lập tức sụp đổ. Chồng tôi không những không cứu hộ, cũng không khởi động phương án khẩn cấp, chỉ ôm em gái kết nghĩa đi về phía tôi. “Oánh Oánh bị hoảng sợ, anh phải mau đưa em ấy đến trạm xá.” “Tối nay em trực ca canh gác, em cứ viết một bản kiểm điểm nộp lên trên, nói là do em lơ là chức vụ gây ra vụ sụp đổ, cùng lắm em cũng chỉ phải ngồi tù mấy chục năm thôi.” Tôi kinh ngạc trước sự vô liêm sỉ của anh ta. “Anh muốn em nhận tội thay Giang Oánh? Có thể vẫn còn công nhân bị mắc kẹt trong mỏ, anh không lo sao?” Em gái kết nghĩa lập tức rụt người trong lòng anh ta. “Anh Dịch Châu, thi thể có đáng sợ lắm không ạ? Em sợ lắm!” Chồng tôi lập tức quyết định. “Vậy cứ để bọn họ chết ở trong đó, không bao giờ đào ra nữa!” “Dù sao thì đây cũng là trách nhiệm của Lộ Mạn em.” “Vì anh là đội trưởng, có ai dám chất vấn lời nói của anh chứ?” Họ nghênh ngang rời đi. Còn tôi thì tức đến bật cười. Tôi lập tức chạy đến chỗ sụp đổ, đào thông đường hầm để cứu người. Vừa đào tôi vừa la lên. “Các lãnh đạo ở bên trong, mọi người đều nghe rõ rồi chứ?” “Đợi tôi đào mọi người ra, mọi người phải làm chứng cho tôi đấy nhé!” ...
Đăng nhập để bình luận

Chương 3
3 chương