Xung quanh lập tức vang lên tiếng bàn tán.
Sắc mặt ba mẹ cũng âm trầm tột độ, Tống Vân Na lập tức phản ứng lại, vội vàng cất điện thoại đi.
"Hạ Hạ, chuyện này có thể chứng minh tôi và anh trai cô là tình nhân rồi chứ?"
Tôi khẽ hừ lạnh một tiếng, đầy vẻ chán ghét nói.
"Chuyện này đúng là có thể chứng minh cô và anh trai tôi từng qua lại, nhưng không thể chứng minh đứa bé trong bụng cô là của anh tôi."
"Dù sao thì nay anh tôi cũng đã qua đời, không có cách nào đối chứng nữa, nhưng nếu cô cứ mở miệng ra là nói của anh tôi, vậy thì tạm thời cứ tin cô, đợi sau khi sinh ra rồi đi làm giám định là biết thật giả thôi."
Tống Vân Na lập tức gật đầu, chỉ sợ chậm một chút là tôi sẽ hối hận.
"Được, tất nhiên là có thể."
Ba mẹ tuy sắc mặt khó coi, nhưng cũng không lên tiếng ngăn cản, suy cho cùng thứ cô ta mang trong bụng có thể là cốt nhục duy nhất của anh trai.
Kiếp trước có tôi ở giữa hòa giải, biến cô ta từ con gái nuôi thành sinh viên nghèo được tài trợ, còn anh trai là hình tượng học trưởng nhiệt tình lương thiện, vì vậy mới không có scandal nào truyền ra ngoài.
Nhưng hiện tại thì khác, anh trai và cô ta đều trở thành trò cười cho mọi người, liên lụy ba mẹ cũng sẽ bị người ta chọc vào cột sống.
Còn tôi thì không như vậy, vốn dĩ từ trước tôi đã xuất sắc, giờ có anh trai làm nền, thì tôi chỉ càng nổi bật xuất sắc hơn thôi.
Ba mẹ vốn là người cực kỳ xem trọng thể diện, trên suốt chặng đường ngay cả một ánh mắt cũng chẳng buồn cho cô ta.
Lúc rời đi cũng không gọi cô ta, cứ thế vứt một người phụ nữ có thai như cô ta lại nghĩa trang.
Đến khi cô ta phản ứng lại, xe đã chạy được mười mấy mét, cô ta vội vàng xách váy đuổi theo.
"Ba mẹ, Hạ Hạ, con vẫn chưa lên xe, mọi người bỏ quên con rồi!"
"Đợi một chút, con vẫn chưa lên xe——"
Nhưng mặc cho cô ta gào thét thế nào, chiếc xe vẫn không hề dừng lại nửa phần.
Càng không khéo là, thời tiết đang đẹp đẽ bỗng nhiên trút xuống một cơn mưa tầm tã.
Cả người Tống Vân Na ướt sũng, còn vô ý trượt ngã một cú.
Tôi ngồi trên xe, thưởng thức cảnh tượng nhếch nhác của cô ta, khóe môi nhếch lên một đường cong.
Thật đúng là đáng đời mà!
Đến tận nửa đêm, Tống Vân Na mới trở về.
Cả người bẩn thỉu, còn dính không ít bùn đất, dáng vẻ vô cùng nhếch nhác.
Khoảnh khắc cô ta nhìn thấy tôi, hốc mắt lập tức đỏ hoe, vừa ấm ức vừa tức giận nói.
"Hạ Hạ, sao em có thể bỏ mặc chị lại nghĩa trang chứ? Mưa to như vậy, đường lại khó đi, suýt chút nữa là chị ngã chết rồi."
"Trong bụng chị mang thai cốt nhục của Hạo Trạch, lỡ như có mệnh hệ gì, biết làm thế nào?"
Thái độ hiện tại của cô ta đã tốt hơn trước kia rất nhiều.
Tôi vẫn còn nhớ lúc mình vừa được tìm về, bị cô ta và anh trai bắt nạt thê thảm, ba mẹ cũng chỉ tin tưởng hai người họ, khiến tôi bước đi khó khăn trong chính ngôi nhà của mình.
Sau này nhờ thành tích của tôi quá xuất sắc, lại dọn đến trường ở, lúc đó tôi mới dần dần đứng vững chân, được ba mẹ đón nhận.
Khóe miệng tôi nhếch lên, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng.
"Lúc chị đến nghĩa trang cũng có thông báo cho tôi đâu, sao tôi biết lúc về chị không có xe?"
Lúc này ba mẹ tình cờ đi xuống lầu, nét mặt tức giận của Tống Vân Na trong nháy mắt biến thành dáng vẻ đáng thương.
"Hạ Hạ, chị biết, em luôn không thích chị, cảm thấy chị đã cướp mất người nhà của em."
"Nhưng thật sự chị không hề có suy nghĩ đó, lúc mới sinh ra chị đã là một đứa trẻ mồ côi, bị vứt bỏ ở cô nhi viện, từ nhỏ đã chưa từng được gặp ba mẹ, may mắn được ba mẹ em nhận nuôi chị vô cùng vui vẻ."
"Bình thường em bắt nạt chị thế nào, chị cũng không bận tâm, bởi vì chị biết chị nợ em, nhưng bây giờ trong bụng chị mang giọt máu duy nhất của anh trai em, em lại bỏ mặc một mình chị ở nghĩa trang, trời mưa to như vậy, đường lại trơn trượt, vị trí xa xôi căn bản không thể bắt được xe, chút nữa là đứa bé trong bụng chị đã không còn nữa rồi."
Màn vu oan giá họa này rất có trình độ, biết cách giả vờ đáng thương, cũng biết rõ người ba mẹ quan tâm nhất là anh trai.
Trước kia mỗi lần như thế này, tôi đều không tránh khỏi việc bị ăn mắng một trận, rồi phải xin lỗi cô ta.
Nhưng hiện tại chiều gió trong nhà đã đổi, cô ta không còn là cô con gái nuôi được sủng ái nữa, mà là tội nhân đã hủy hoại danh dự của anh trai và gia đình chúng tôi.
Mẹ tôi hừ lạnh một tiếng đầy chán ghét.
"Nói đủ chưa? Nói đủ rồi thì ngậm miệng lại cho tôi, cô còn chê chưa làm chúng tôi đủ mất mặt sao?"
"Cô mang thai con của Hạo Trạch, chuyện lớn như vậy tại sao không nói riêng với chúng tôi mà lại nói ra trước mặt mọi người? Thể diện của tôi bị cô vứt hết đi rồi!"
"Hôm nay không đưa cô về cũng là ý của tôi, đó là chút bài học cho cô, nếu còn có lần sau thì cô cút khỏi nhà họ Tống cho tôi!"
Sắc mặt Tống Vân Na thoáng chốc trắng bệch, giọng nói cũng có chút run rẩy.
"Mẹ, con biết rồi, xin lỗi mẹ, con chỉ là nhìn thấy mọi người buồn bã quá nên nhất thời không kịp phản ứng lại."
Tôi giả vờ thở dài nói.
"Vậy cũng thật sự quá trùng hợp rồi, lại chọn đúng lúc đến nghi thức viếng trang trọng nhất trong tang lễ thì lại không kịp phản ứng."
"Nếu sớm một chút hay muộn một chút, chuyện này cũng không ầm ĩ lớn như vậy."
"Người hiểu chuyện thì biết cô là con nuôi nhà chúng tôi, người không hiểu chuyện khéo lại tưởng cô là tiểu tam mang thai ở bên ngoài rồi đến ép cưới để gả vào hào môn nữa chứ."