Thời gian một tháng...
Tôi không chỉ giúp cổ phiếu của công ty tăng kịch trần, mà còn đem doanh thu của một tháng đạt tới mức bằng tổng số của cả một năm.
Các đơn đặt hàng và hợp đồng bay tới như bông tuyết, phải mở thêm mười dây chuyền sản xuất mới thì mới miễn cưỡng sắp xếp lịch đặt hàng đến một năm sau.
Đầu tư vào năng lượng mới, công nghệ AI, ngành truyền thông, tất cả đều chuẩn xác bắt đúng xu hướng đầu gió.
Tôi trở thành con ngựa đen lớn nhất trong giới, một thời vang danh vô hạn, ba mẹ cũng bước ra khỏi nỗi đau mất con, khóe miệng lúc nào cũng cười tươi tận mang tai.
Thậm chí còn tràn đầy tiếc nuối nói.
"Biết vậy giao tập đoàn cho con sớm hơn, có khi công ty đã trở thành top đầu của ngành từ lâu rồi."
"May mà bây giờ cũng không tính là muộn, Hạ Hạ con cứ yên tâm mạnh dạn mà làm, bất kể xảy ra chuyện gì đều có ba mẹ chống lưng cho con."
"Đúng là trò giỏi hơn thầy mà!"
Những lời này tôi nghe cũng rất lọt tai, nhưng tôi cũng chỉ nghe cho vui thôi.
Sự trọng nam khinh nữ của họ đã khắc sâu vào trong xương tủy, mà tôi cũng từ trước đến nay chưa bao giờ đánh cược vào lương tâm của họ.
Cho nên tôi bắt đầu gia tăng thêm lợi thế cho bản thân.
Đưa mắt tìm kiếm trong phòng tiệc sang trọng rộn rã, tìm kiếm một đối tác có đủ phân lượng, hoặc nói cách khác là đối tượng liên hôn.
Trùng hợp thay, lại vừa vặn chạm mắt với Thái tử gia Sở Dư An đang được đám đông vây quanh.
Sau đó anh ấy chào hỏi những người xung quanh, đi thẳng về phía tôi.
"Tiểu Tống Tổng, trước đây cô rất hiếm khi tham gia những bữa tiệc thế này mà? Hôm nay đúng là hiếm thấy."
Lời nói quen thuộc còn mang theo vài phần gần gũi.
Đặc biệt là đôi mắt màu hổ phách chứa ý cười, chỉ một ánh nhìn đã dễ dàng khiến lòng người rung rinh.
Những người xung quanh nhìn thấy cảnh này, còn tưởng rằng chúng tôi rất thân quen.
Thực tế tính cả lần này thì chúng tôi cũng chỉ mới gặp mặt ba lần, lần đầu tiên là khi tôi mới vào đại học, anh ấy với tư cách là đàn anh đại diện phát biểu, lần thứ hai là với tư cách sinh viên ưu tú phát biểu, tôi được phân công lên tặng hoa.
Nói chuyện thì đây mới là lần đầu tiên.
Khóe miệng tôi nhếch lên, nở một nụ cười tiêu chuẩn nói.
"Vâng, bình thường công việc của tôi rất bận, không có thời gian tham gia tiệc tùng."
"Đâu có như Sở Tổng, mỗi ngày làm việc đều thong dong, còn rảnh rỗi tham dự các loại tiệc tùng giao lưu."
Vốn dĩ tôi chỉ định nói một câu khách sáo xã giao bình thường.
Nhưng không biết tại sao khi thốt ra khỏi miệng lại có chút kỳ quái.
Sở Dư An bật cười thành tiếng.
"Tiểu Tống Tổng, lời này có thâm ý khác a!"
Tôi vừa định mở miệng giải thích thì anh ấy nhẹ nhàng cụng ly rượu vang một cái.
"Có thâm ý cũng không sao, tôi tìm Tiểu Tống Tổng cũng là có thâm ý khác."
Nghe thấy câu này, tôi nghi hoặc trố mắt nhìn.
"Sở Tổng muốn tìm tôi bàn chuyện hợp tác sao?"
"Có thể nha, có thể hợp tác cùng Sở Tổng là niềm vinh hạnh của tôi, không biết là hợp tác ngắn hạn hay là hợp tác dài hạn?"
Nụ cười trên khóe môi anh ấy càng sâu hơn, còn có chút chói mắt.
"Hợp tác ngắn hạn cũng được, nhưng tôi càng muốn hợp tác dài hạn hơn."
"Chắc hẳn vừa rồi cô đang ở trong đám đông tìm kiếm đối tượng liên hôn phù hợp phải không, thật trùng hợp, tôi cũng vậy."
"Từ khi tiếp quản công ty, người nhà đã giục tôi kết hôn rồi, xem mắt cũng không ít, nhưng luôn cảm thấy thiếu chút duyên phận, vừa nhìn thấy Tiểu Tống Tổng đã cảm thấy duyên phận đến rồi. Không biết Tiểu Tống Tổng cảm thấy tôi thế nào? Năng lực, gia thế, ngoại hình và dáng vóc, đều thuộc hàng nhất lưu."
Ngụm sâm panh trong miệng tôi suýt nữa thì phun ra ngoài.
Đừng nói là tôi, ngay cả những ông lớn bên cạnh cũng đỏ ngầu cả mắt.
Sở Dư An nổi tiếng là người có ánh mắt cao trong giới, những người đi xem mắt với anh ấy không ai không phải là người có gia thế, ngoại hình, tính cách xuất chúng.
"Sở Tổng đúng là coi trọng tôi quá!"
Khuôn mặt tôi với nụ cười gượng gạo nói: "Nhưng tạm thời tôi chưa có ý định kết hôn, tôi còn nhỏ."
Sở Dư An cũng không giận, ngược lại còn rất lịch thiệp giúp tôi đặt ly rượu đã uống cạn lên khay.
Lại cầm cho tôi một ly sâm panh mới, cười tủm tỉm nói:
"Chỉ cần cô đồng ý kết hôn với tôi, tôi sẽ giao năm phần trăm cổ phần của Tập đoàn họ Sở cho cô."
"Công nghệ chip viễn thông sẽ dùng chung với cô, nhượng lại một phần ba tuyến đường vận tải biển, mỗi năm ít nhất còn có các dự án hợp tác lên tới trăm tỷ."
Khoảnh khắc ấy mắt tôi sáng rực lên, hai má cũng đỏ bừng, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Anh ấy cho quá nhiều rồi, cái này thì ai mà chịu nổi cơ chứ!
Nhưng dù sao tôi cũng là người đã trùng sinh, là người đã nhìn thấy việc đời.
Thế nên tôi vẫn từ chối nói:
"Xin lỗi, vừa rồi tôi đã nói, tôi còn nhỏ, tạm thời vẫn chưa có dự định kết hôn!"
Thế là anh ấy lại cười tươi mở lời:
"Tiểu Tống Tổng, cô vội quá, tôi còn chưa nói hết mà."
"Cô sinh hai đứa con, đứa đầu tiên bất kể là nam hay nữ đều theo họ Sở của tôi, đứa thứ hai sẽ theo họ Tống của cô."
Tôi liền nắm chặt lấy tay anh ấy, giọng nói kích động đến mức run rẩy:
"Anh nói thật sao?"
"Không gạt tôi chứ?"
"Có thể ký hợp đồng không?"