Em bé được ba tháng, Sở Mục và tôi về nước.
Hôm nay, chúng tôi đưa con đến bệnh viện phụ sản tiêm phòng. Sở Mục đi đóng tiền, còn tôi ngồi ở khu vực chờ ngoài hành lang, câu được câu chăng trò chuyện với bác gái bế cháu bên cạnh.
Bác gái: "Bé con nhà cháu trắng trẻo quá, mấy tháng rồi?"
Tôi: "Vừa tròn ba tháng ạ."
Bác gái: "Ba tháng đúng là lúc quấy khóc đấy."
Tôi mỉm cười phụ họa, vừa ngẩng đầu lên, lại gặp hai người cố nhân quen thuộc.
Thế mà lại là Lục Tử Mặc và Sở Vũ Yên.
Hai người bọn họ vừa từ phòng khám ghi biển Khoa sức khỏe sinh sản đi ra.
Lục Tử Mặc vẻ mặt kinh ngạc đánh giá tôi: "Đứa bé này ba tháng tuổi? Nhưng mà, mười ba tháng trước, tôi và em rõ ràng còn chưa ly hôn..."
Chuyện này đúng là xấu hổ thật nha.
Lục Tử Mặc lại hỏi: "Giang Uyển, em... lúc đó em đã mang thai rồi, tại sao còn đồng ý ly hôn?"
Cái này...
Cái này bảo tôi trả lời thế nào đây?
Tôi không thể nói: "Tôi đương nhiên phải ly hôn, vì con đâu phải của anh" chứ?
Tôi vắt óc suy nghĩ cũng không biết nên đối phó thế nào, dứt khoát quyết định giả ngu. Tôi nói: "Vị tiên sinh này, anh nhận nhầm người rồi phải không? Tôi hoàn toàn không quen anh."
Lục Tử Mặc: "Giang Uyển, tôi biết trước đây là tôi có lỗi với em, em còn hận tôi không?"
Tôi mặt không cảm xúc: "Bị thần kinh à, tôi thực sự không quen anh."
Nói xong, tôi bế con, đứng dậy bỏ đi.
Lục Tử Mặc còn muốn đuổi theo tôi, nhưng bị Sở Vũ Yên lạnh lùng kéo lại.
"Lục Tử Mặc, anh có ý gì? Không phải anh nói anh hoàn toàn không để tâm đến cô ta sao?"
"Nhưng mà, đứa bé đó..."
"Đứa bé đó không thể nào là của anh! Bác sĩ đã nói rồi, cơ thể em không có vấn đề, là do anh không được!"
"Sở Vũ Yên, cô đừng có quá đáng!"
Tôi đã đi ra rất xa, vẫn còn nghe thấy tiếng cãi vã của hai người sau lưng.
Ây da, vui quá đi mất.