Sau khi Lục Tử Mặc đi, tôi rơi vào trầm tư.
Tôi đang suy nghĩ về cuộc hôn nhân của mình.
Tôi và Lục Tử Mặc quen nhau qua xem mắt, lúc đó tôi vừa tốt nghiệp đại học không lâu, tự mình mở một văn phòng làm việc, nuôi sống bản thân thì không thành vấn đề, nhưng tôi muốn tiến xa hơn thì lại không mở rộng được thị trường.
Nói trắng ra là không có quan hệ.
Người giàu có thói quen xây dựng đủ loại vòng tròn quan hệ nhỏ, kẻ ngoại lai như tôi muốn chen chân vào đó là vô cùng khó khăn.
Đúng lúc này, tôi được người ta giới thiệu làm quen với Lục Tử Mặc.
Cậu của Lục Tử Mặc là Trình Hâm rất có bản lĩnh, ông ấy tay trắng dựng nghiệp, sáng lập ra tập đoàn Gia Âm.
Lúc đó, Lục Tử Mặc cũng vừa tốt nghiệp không lâu, làm việc dưới trướng cậu mình. Cậu anh ta không có con, có tin đồn rằng tập đoàn sau này sẽ rơi vào tay anh ta.
Nhưng điều tôi để ý không phải là những thứ này.
Lục Tử Mặc dáng người rất cao, mặt mũi cũng ưa nhìn, anh tuấn đẹp trai. Khi tôi và anh ta hẹn hò, anh ta luôn lịch sự, tuyệt đối không táy máy tay chân. Vì thế, tôi có mấy phần thiện cảm với anh ta.
Hơn nữa, thân phận của anh ta cũng giúp tôi mở ra cánh cửa của giới thượng lưu.
Chúng tôi hẹn hò nhạt nhẽo được sáu tháng thì đính hôn.
Đính hôn không bao lâu, một người bạn đại học của Lục Tử Mặc liên lạc với tôi.
Là một bạn nữ, họ Thẩm, tên là gì tôi quên mất rồi.
Bạn học Thẩm tìm tôi, chủ yếu là để nói với tôi về chuyện của Sở Vũ Yên.
Theo lời bạn học Thẩm: Lục Tử Mặc và Sở Vũ Yên hồi đại học là một cặp tiên đồng ngọc nữ trời sinh, nếu không phải Sở Vũ Yên vừa tốt nghiệp đã ra nước ngoài thì hai người đã kết hôn từ lâu rồi, căn bản sẽ không có chuyện của tôi.
Bạn học Thẩm còn nói: Lục Tử Mặc đến nay vẫn nhớ mãi không quên Sở Vũ Yên. Trong buổi họp lớp, anh ta từng chính miệng nói với các bạn cũ rằng, Sở Vũ Yên là mối tình đầu cả đời này anh ta khó quên, còn tôi chỉ là một "đối tượng thích hợp để kết hôn".
Bạn học Thẩm nói xong những lời này, nhìn tôi từ trên xuống dưới, trên mặt đầy vẻ đồng cảm và thương hại không che giấu.
Tôi biết cô ta đang tính toán gì, chẳng qua là muốn xem chuyện cười của chúng tôi.
Nếu cô ta thật lòng muốn tốt cho tôi mà nhắc nhở, tại sao trước khi đính hôn không nói cho tôi biết?
Bây giờ cô ta mới nói cho tôi những điều này, rõ ràng là muốn xem tôi và Lục Tử Mặc cãi vã ầm ĩ, náo loạn một trận sống chết, mất hết thể diện. Cũng không biết cô ta với Lục Tử Mặc rốt cuộc có thù oán gì.
Chẳng lẽ là yêu thầm anh ta sao?
Tôi kín đáo quan sát cô ta một lượt, quả thực không thể loại trừ khả năng này.
Tôi đương nhiên sẽ không để cô ta được toại nguyện.
Tôi mỉm cười, nói: "Cảm ơn cậu đã nói cho tớ biết nhiều chuyện về Tử Mặc như vậy, tớ luôn biết anh ấy là người chung tình, tớ yêu chính là điểm này của anh ấy."
Quả nhiên, nụ cười của bạn học Thẩm cứng lại.
"Giang Uyển, cậu... thật sự một chút cũng không để ý? Cậu không sợ có một ngày Sở Vũ Yên về nước, Lục Tử Mặc sẽ bỏ rơi cậu để đi tìm cô ta sao?"
Lúc đó tôi đã trả lời thế nào nhỉ?
Tôi nói: "Tớ thật lòng yêu Tử Mặc, cũng mong anh ấy có được hạnh phúc. Nếu có ngày đó, anh ấy vì Sở Vũ Yên mà rời bỏ tớ, tớ cũng sẽ chỉ chúc phúc cho họ."
Cứ như vậy, bạn học Thẩm ngây người nhìn tôi, một câu cũng không nói nên lời.
Bây giờ, ngày này dường như đã thực sự đến rồi.