Ba ngày sau, tôi đi xem buổi biểu diễn của Sở Vũ Yên.
Trên sân khấu, cô ta là thiên nga đen quyến rũ mê hoặc, nhảy múa uyển chuyển, câu mất trái tim của hoàng tử.
Dưới sân khấu, cô ta là vũ công ba lê thanh lịch tri thức, xinh đẹp lại thông minh, nụ cười đủ để hớp hồn người khác.
Tôi đợi trong con hẻm ở cửa sau nhà hát, sau khi cô ta tạm biệt đồng nghiệp, tôi chặn cô ta lại.
Tôi nói: "Sở tiểu thư, tôi là Giang Uyển vợ của Lục Tử Mặc, tôi có thể làm phiền cô nửa tiếng được không? Làm ơn, tôi có chuyện rất quan trọng muốn nói với cô."
Ánh mắt cô ta sắc bén, nhìn tôi từ trên xuống dưới đánh giá kỹ lưỡng.
Để gặp cô ta, tôi cố ý mặc một chiếc áo khoác dạ nửa cũ nửa mới, bên trong là áo len cổ lọ, thân dưới mặc quần bò và giày thể thao. Tôi không trang điểm cũng không gội đầu, móng tay nham nhở, hoàn toàn là bộ dạng của một bà nội trợ lôi thôi lếch thếch.
Tôi có thể nhìn thấy khóe miệng cô ta nhếch lên một tia giễu cợt.
Cô ta nói: "Được thôi, gần đây có quán Café, chúng ta đến đó nói chuyện đi."
Tôi gật đầu, nói: Được.
Tôi đi theo cô ta đến quán cà phê đó, không gian rất đẹp và cũng rất sang chảnh, một ly cà phê cũng có thể bán với giá sơn hào hải vị.
Sở Vũ Yên lơ đễnh lật thực đơn, gọi một ly cappuccino.
Nhân viên phục vụ hỏi tôi muốn uống gì.
Tôi nói: "Tôi uống nước lọc là được rồi."
Nhân viên phục vụ đi rồi, Sở Vũ Yên nhìn tôi, vẻ khinh bỉ trong mắt lại tăng thêm ba phần.
"Giang Uyển, đúng không? Cô muốn nói chuyện gì với tôi?" Cô ta mất kiên nhẫn hỏi.
Tôi nhìn cô ta, thốt ra lời kinh người:
"Sở tiểu thư, cô muốn bao nhiêu tiền mới chịu rời xa Tử Mặc nhà tôi?"
Sở Vũ Yên giật mình kinh ngạc.
Cô ta như bị sặc, che miệng ho khan, hồi lâu mới lấy lại hơi.
Cô ta trừng đôi mắt to sáng ngời nhìn tôi: "Cô nói cái gì?!"
Thế là tôi lặp lại một lần nữa: "Sở tiểu thư, cô muốn bao nhiêu tiền mới chịu rời xa Tử Mặc nhà tôi? Một triệu tệ có đủ không? Tiền tôi có thể huy động không nhiều, nhưng chỉ cần cô đưa ra một con số, tôi sẽ cố gắng đáp ứng cô."
Biểu cảm của cô ta thực sự thú vị cực kỳ.
Cô ta nhíu mày nhìn tôi giận dữ: "Cô... cô coi tôi là hạng người gì?"
Tôi nói: "Cô trẻ trung xinh đẹp, lại có sự nghiệp, hà cớ gì phải dây dưa không dứt với người đàn ông đã có vợ như Lục Tử Mặc chứ?"
Cô ta tức đến mức không nói nên lời.
Phải mất một lúc lâu, cô ta mới cười lạnh đáp: "Lục phu nhân, cô hiểu lầm rồi, tôi và chồng cô căn bản không phải mối quan hệ đó."
Tôi nói: "Ba ngày trước là kỷ niệm ngày cưới của tôi và Lục Tử Mặc, nhưng anh ấy lại ở bên cạnh cô suốt cả một đêm."
Cô ta đầy vẻ khinh thường: "Thì đã sao? Tối hôm đó chúng tôi uống rượu chúc mừng ở quán bar, có đến mười mấy người, tôi và Lục Tử Mặc căn bản chẳng xảy ra chuyện gì cả!"
Tôi thở dài: "Sở tiểu thư, cô sờ lên lương tâm mà nói xem, tâm ý của Tử Mặc đối với cô, cô thực sự không nhìn ra sao? Cô ưu tú như vậy, muốn tìm người đàn ông nào chẳng được. Tôi cầu xin cô trả Tử Mặc lại cho tôi đi, cô muốn bao nhiêu tiền cũng được!"
Giọng tôi không tự chủ được mà lớn lên, khiến mọi người trong quán cà phê đều liếc nhìn chúng tôi, sắc mặt Sở Vũ Yên cũng càng lúc càng khó coi.
Cô ta hung hăng nói: "Tôi không cần tiền của cô! Cô thật sự không biết tôi là ai sao? Tôi nói cho cô biết, mẹ tôi là chủ tịch tập đoàn Sở thị Sở Lam, tôi có đầy tiền!"
Tôi đương nhiên biết. Chính vì thế, tôi mới chọn dùng tiền để "sỉ nhục" cô ta.
Tôi làm ra vẻ hèn mọn bất lực, khổ sở cầu xin cô ta: "Sở tiểu thư, tôi biết tôi không so được với cô có tiền có thế, nhưng tôi thật lòng yêu Tử Mặc, cầu xin cô giơ cao đánh khẽ, đừng phá hoại gia đình tôi!"
Lời này thực sự quá sến súa, ngay cả bản thân tôi nói ra, cũng không kìm được mà nổi da gà khắp người.
Sở Vũ Yên càng bị chọc tức đến mức bốc khói trên đầu.
Cô ta đứng dậy quay người bỏ đi, đến tiền cũng quên thanh toán.
Buồn cười, quá buồn cười.