Ngày trở về Bắc Kinh.
Chu Nghiễn Bạch bao trọn một chiếc máy bay riêng.
Con trai chạy tới chạy lui trên máy bay.
Phấn khích vô cùng.
Con gái thì ngủ ngon lành trong nôi em bé.
Tôi ngồi bên cửa sổ.
Nhìn những tầng mây ngoài kia.
Chu Nghiễn Bạch ngồi cạnh tôi.
Suốt quãng đường.
Anh vẫn nắm chặt tay tôi.
“Buông tay ra.”
Tôi nói.
“Không buông.”
“Tay tôi tê rồi.”
“Vậy đổi sang tay kia.”
Anh đổi sang nắm tay còn lại của tôi.
Rồi tiếp tục nắm.
“Chu Nghiễn Bạch.”
“Anh có thể bình thường một chút không?”
“Không thể.”
“Tại sao?”
“Bởi vì bây giờ tôi không bình thường.”
“Vì sao?”
“Bởi vì em quay về rồi.”
“Tôi quay về thì anh phát điên luôn à?”
“Đúng.”
Bảo mẫu ngồi hàng ghế phía trước quay đầu nhìn chúng tôi.
Rồi mỉm cười.
Mặt tôi đỏ bừng.
Chu Nghiễn Bạch thì vẫn bình thản như không.
Máy bay hạ cánh xuống Bắc Kinh.
Xe chạy thẳng về biệt thự.
Cổng lớn đã mở.
Bà cụ họ Chu đang đứng đợi ở cửa.
Tôi sững người.
“Mẹ nói muốn đến đón em.”
Chu Nghiễn Bạch nói.
“Mẹ anh…”
“Đến đón tôi?”
“Đúng.”
Xe dừng lại.
Chu Nghiễn Bạch xuống trước.
Mở cửa xe bên phía tôi.
Tôi bế con gái bước xuống.
Bà cụ họ Chu đi tới.
Nhìn tôi.
“Về rồi à?”
“Vâng.”
“Về là tốt rồi.”
Bà đưa tay bế cháu gái.
“Để bà xem con bé nào.”
Tôi đưa con gái cho bà.
Bà ôm cháu vào lòng.
Hai mắt đỏ hoe.
“Giống con.”
“Đẹp lắm.”
Tôi ngây người.
Đây là lần đầu tiên.
Bà nói đứa bé giống tôi.
Trước đây.
Bà chỉ nói.
“Giống Nghiễn Bạch.”
Hoặc.
“Giống người nhà họ Chu.”
“Mẹ.”
Chu Nghiễn Bạch lên tiếng.
“Biết rồi, biết rồi.”
Bà cụ họ Chu trừng mắt nhìn anh một cái.
Rồi quay sang tôi.
“Khương Vãn.”
“Chuyện trước kia…”
“Là mẹ không đúng.”
“Nghiễn Bạch nói hết với mẹ rồi.”
“Con chịu thiệt thòi quá.”
Sống mũi tôi cay xè.
“Không sao đâu.”
“Có sao.”
“Mẹ biết.”
“Mẹ biết trong lòng con vẫn còn chuyện.”
Bà ôm cháu gái.
Vừa đi vào trong vừa nói.
“Vào nhà trước đi.”
“Mẹ bảo dì giúp việc hầm canh rồi.”
“Canh sườn hầm củ sen.”
“Món con thích nhất.”
Tôi đứng yên tại chỗ.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Chu Nghiễn Bạch bước đến.
Khẽ ôm vai tôi.
“Khóc gì thế?”
“Tôi không khóc.”
“Mắt đỏ cả rồi.”
“Tại gió lớn.”
“Làm gì có gió.”
“Vậy thì…”
“Là tôi làm quá.”
“Làm quá cũng tốt.”
“Ít nhất.”
“Điều đó chứng tỏ.”
“Em vẫn bằng lòng khóc trước mặt tôi.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Chu Nghiễn Bạch.”
“Nếu sau này.”
“Anh còn làm tôi khóc thêm một lần nữa.”
“Tôi sẽ thật sự rời đi.”
“Không bao giờ quay lại.”
“Sẽ không đâu.”
“Anh hứa chứ?”
“Tôi hứa.”
Anh cúi xuống.
Nhẹ nhàng hôn lên trán tôi.
Con trai đứng bên cạnh reo lên.
“Bố hôn mẹ kìa!”
“Xấu hổ quá!”
Tất cả chúng tôi đều bật cười.
Cười rồi.
Tôi lại khóc.
Lần này.
Đúng là làm quá thật.