Tôi nhận được điện thoại của mẹ Tống.
Trong điện thoại, bà nói một cách cẩn trọng:
「Tô Dụ, ngày mai về nhà ăn bữa cơm được không?」
「Không được đâu, dì.」
Giọng bà nghẹn ngào.
「Nhưng ngày mai là...」
Tôi không muốn nghe, nói có việc, rồi cúp máy.
Sau khi đặt điện thoại xuống.
Tôi ngồi trên ghế sofa, mũi cay cay.
Ngày mai.
Là sinh nhật của mẹ Tống.
Đã từng có lúc tôi thật sự khao khát sự ấm áp thuộc về cha mẹ ruột.
Nhưng tôi không thể quên được.
Khi tôi vừa tìm lại được trí nhớ, tôi đã điên cuồng tìm kiếm thông tin về nhà họ Tống trên mạng.
Tôi muốn xem, họ đã thế nào rồi.
Thứ hiện ra hot nhất.
Là một đoạn video phỏng vấn từ vài năm trước.
Là đoạn phim tập đoàn Tống thị đưa con gái tham gia cuộc thi piano.
Có phóng viên hỏi phu nhân Tống: 「Nghe nói bà từng có một người con gái ruột gặp tai nạn mất tích, vẫn chưa tìm thấy?」
Mẹ Tống dứt khoát phủ nhận:
「Không có, đã tìm thấy từ lâu rồi.」
Bà ôm Tống Tiêu Tiêu vừa đoạt giải, mặt mày đầy tự hào: 「Tiêu Tiêu chính là con gái ruột của tôi.」
Và năm đó, cách thời điểm tôi mất tích, mới chỉ qua hai năm.
Vì vậy tôi sớm đã biết.
Nơi mà tôi liều mạng muốn trở về, sớm đã không còn là nhà của tôi nữa rồi.
Nhưng mẹ Tô đã khuyến khích tôi.
Bà bảo tôi đến Thượng Thành.
Bà nói, tôi phải bước ra khỏi vùng núi.
Bà nói với tôi, đi ra ngoài mới có thể thấy được thế giới rộng lớn hơn, gặp được nhiều người hơn, đó là những điều mà sách vở, hang núi không thể dạy được.
Tôi nghĩ.
Vậy thì tôi phải đi.
Tôi phải trở nên xuất sắc hơn.
Đưa mẹ tôi cùng bước ra khỏi vùng núi.
Để mẹ Tô có một cuộc sống tốt đẹp.