Đồ đạc nhanh chóng được thu dọn xong, tôi cũng mang mèo theo.
Cửa sổ đều đã đóng kỹ, còn dán băng keo chống bão.
Sau khi mọi thứ chuẩn bị xong, tôi ra khỏi nhà.
Vừa xuống lầu, tôi đã thấy mắt Trình Viễn sáng lên. Anh ta đứng dậy, tươi cười đi về phía tôi.
“Cuối cùng em cũng chịu xuống gặp anh rồi.”
Sau đó anh ta nhìn thấy vali của tôi.
Nụ cười lập tức cứng đờ trên mặt.
“Em muốn đi? Trời bão thế này em định đi đâu?”
Tôi lạnh nhạt nói:
“Chúng ta chia tay rồi. Tôi đi đâu liên quan gì tới anh?”
Trình Viễn cười gượng:
“Sao lại chia tay được? Anh còn chưa đồng ý mà.”
“Chia tay không cần anh đồng ý.”
Nói xong, tôi vòng qua anh ta đi về phía xe của mình.
Khu chung cư cũ, xe đều đỗ bên đường, cũng khá gần.
Trình Viễn muốn giúp tôi bỏ vali vào cốp, tôi không để ý. Anh ta lập tức kéo cửa ghế phụ rồi ngồi vào.
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta:
“Cút xuống. Nếu không tôi báo cảnh sát.”
Trình Viễn không nhúc nhích, ánh mắt cầu xin nhìn tôi:
“Thẩm Ninh, chúng ta nói chuyện được không? Năm năm tình cảm, em nói chia tay là chia tay được sao?”
Tôi trực tiếp bấm gọi cảnh sát.
Thấy tôi dứt khoát như vậy, Trình Viễn lập tức xuống xe.
“Em đừng báo cảnh sát. Chúng ta nói chuyện tử tế. Nếu hôm nay em không tiện, hôm khác anh lại tìm em.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta một cái, qua loa nói:
“Được thôi, chờ khi nào tôi rảnh.”
Sau đó tôi ngồi lên xe, lái đi.
Trong gương chiếu hậu, Trình Viễn vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt nhìn theo hướng tôi rời đi.
Trông có vẻ thâm tình tha thiết.
Nhưng tôi biết, tất cả chỉ là anh ta giả vờ.
Tôi vừa tới nhà bạn thân ổn định xong thì nhận được cảnh báo từ camera nhà mình.
Có người vào nhà tôi.
Tôi mở ra xem.
Không ngoài dự đoán, là Trình Viễn và cả đại gia đình anh ta.