Trời bốn mươi độ, đang huấn luyện quân sự.
Tôi vẻ vang ngất xỉu.
Lúc ngã xuống, tôi nghe thấy một loạt tiếng hốt hoảng.
Ngay sau đó cảm giác có người bế bổng tôi lên.
Người đó khi bế tôi còn thuận tay đỡ lại một cái cho chắc hơn.
Ôi trời ơi.
Cái đỡ đó, đỡ luôn chút ý thức cuối cùng còn sót lại của tôi.
Tôi hoàn toàn ngất lịm.
Lúc tỉnh dậy, tôi đã ở phòng y tế trong trường.
Bên cạnh là giáo viên chủ nhiệm mới của lớp tôi.
Thầy chủ nhiệm mặt đầy áy náy, nói không ngờ thể chất tôi lại yếu vậy.
Ngay ngày đầu tiên huấn luyện quân sự đã xỉu.
Nói tôi khỏi cần tập luyện những ngày sau nữa.
Trên đời còn có chuyện tốt như vậy sao?!
Ban đầu tôi định giải thích lý do mình ngất là vì tối trước ngày khai giảng, tôi đã bay nhảy cả đêm với đám bạn ở quán bar, không ngủ nên mới vậy.
Nhưng vừa nghe khỏi cần huấn luyện.
Hai mắt tôi lập tức sáng rực lên.
Có điều tôi ngại tỏ ra quá vui mừng.
Nên cố ép giọng “yếu ớt” nói: “Không sao đâu ạ, em chịu được.”
Thầy chủ nhiệm nhìn tôi càng thêm xót xa.
Cuối cùng bảo tôi những buổi huấn luyện sau chỉ cần điểm danh là được, đến giờ tập thì ngồi nghỉ bên cạnh.
Thế là hôm sau, tôi ngồi trong bóng râm, nheo mắt nhìn các bạn đồng khoá đang tập luyện giữa trời nắng như thiêu.
Sau đó mở nắp bình giữ nhiệt, uống một ngụm trà sữa đá.
Chậc, sướng thật.
Cùng được nghỉ ngơi với tôi còn có một nữ sinh khác.
Cô ấy dịch người lại gần tôi.
Khẽ hỏi tôi làm sao để được miễn huấn luyện như tôi.
Tôi ngại không dám nói thật.
Đang định lấp liếm cho qua.
Đúng lúc này có một đội được nghỉ để uống nước.
Lạch bạch một nhóm người mặc đồng phục huấn luyện màu xanh lá tiến về phía chúng tôi.
Đi cuối cùng là một nam sinh.
Ước chừng cao khoảng mét tám lăm, tỷ lệ cơ thể cực kỳ hoàn hảo.
Qua lớp đồng phục huấn luyện mỏng màu xanh nhạt.
Mỗi bước đi của cậu ấy, tôi thậm chí còn thấy được phần eo thon gọn.
Với cái vòng eo này, không có tám múi bụng thì nói không ai tin.
Không biết có phải ánh mắt tôi nhìn quá lộ liễu không.
Nam sinh đó bỗng ngẩng đầu nhìn tôi một cái.
Dưới vành mũ huấn luyện, đôi mắt cậu ta lười biếng pha chút lạnh lùng kiêu ngạo.
Khoảnh khắc đó, trong đầu tôi vang lên một câu—
“Xong rồi! Cậu yêu mất rồi!”
Tôi đang đắm chìm trong vẻ đẹp trai của nam sinh kia.
Liền hỏi cô bạn bên cạnh:
“Ê, nam sinh đó đẹp trai quá, cậu biết cậu ta là ai không?”
“Là Tề Triệt đó, cậu không biết à? Hôm qua chính cậu ấy đã bế cậu đến phòng y tế đấy, kiểu công chúa luôn nha!”
Bế kiểu công chúa á?!
Chính là cái người có “lực bế bạn gái” chết tiệt đó, chỉ bốc tôi lên một cái đã khiến tôi ngất hẳn?!
Chậc, đẹp trai thật.
Quan trọng là còn có thể dễ dàng bế tôi – một đứa nặng 96 cân.
Chuẩn gu của tôi rồi!
Khoảnh khắc đó, ánh mắt tôi chắc chẳng khác gì Sói Xám nhìn thấy Cừu Vui Vẻ.
Thế nên tôi thản nhiên đối diện với ánh mắt của Tề Triệt.
Còn mỉm cười nhè nhẹ với cậu ấy.
Cậu ta sững lại, rồi lập tức đảo mắt lung tung tránh đi.
Ơ? Còn là một chàng trai thuần khiết à?
Tối đó về ký túc xá,
Dựa vào đống tin tức thu thập được, cuối cùng tôi cũng hiểu rõ Tề Triệt là ai.
Là tân sinh viên năm nay, cùng khóa với tôi.
Ngay ngày đầu tiên huấn luyện quân sự, nhờ gương mặt đẹp đến mức đồng phục huấn luyện cũng không che nổi mà cậu ấy đã chiếm trọn trang bìa các tài khoản công khai của trường, được phong danh hiệu “nam thần đội quân”.
Bên dưới còn có người bóc tin: giấy báo trúng tuyển đầu tiên năm nay của trường chính là gửi cho cậu ấy.
Sau đó là đủ loại ảnh chụp lén chân thực.
Trong ảnh, Tề Triệt đẹp trai không góc chết từ 360 độ.
Vẻ ngoài ôn hòa, khiêm tốn, lễ phép.
Tôi nhớ lại khoảnh khắc chiều nay khi bốn mắt chạm nhau.
Cái dáng vẻ thuần khiết đó…
Nếu mà cậu ấy cười lên, chắc chắn sẽ giống như một đóa hoa trắng tinh vô hại.
Càng nhìn tôi càng thấy rung động.
Ngắm ảnh cậu ta đến mức quên cả trả lời tin nhắn.
Cho đến khi Lý Tư Mộ gọi điện thoại tới dồn dập.
Sau một hồi biện minh giải thích, Lý Tư Mộ bắt đầu xúi tôi chủ động “tấn công tình yêu”.
“Cái này… không ổn lắm đâu nhỉ.”
“Có gì mà không ổn, chị em à, đừng ngại, lấy khí thế của nữ vương săn tình mà ra trận đi, kiểu trai ngoan thế này, cậu không tóm nhanh còn đợi đến bao giờ?”