Thứ Hai là tiết học chung.
Tôi và Tề Triệt gặp nhau trong giảng đường.
Cậu ấy vẫn mặc sơ mi trắng sạch sẽ.
Tóc mềm rủ trước trán, đôi mắt trong veo lại đen láy.
Nhìn thì ngoan ngoãn vô hại, dịu dàng chu đáo.
Còn tôi, mặc váy trắng nhỏ, đi giày vải.
Hai chúng tôi chạm mắt một cái, liền lúng túng dời ánh nhìn đi chỗ khác.
Cứng ngắc đến nỗi chẳng ai nói được một câu.
Mãi đến giữa tiết học,
Tôi mới lên tiếng: “Thí nghiệm cậu làm sao rồi?”
“…Tạm ổn.”
Tôi: “…”
Ngay sau đó Tề Triệt lại hỏi: “Phim xem thế nào?”
“Tớ cũng… tạm ổn…”
Không khí càng lúc càng gượng gạo.
Tôi lấy mũi giày đá nhẹ đôi giày trắng của mình, Tề Triệt cũng khẽ ho một tiếng.
Tan học, tôi khóc lóc gọi điện cho Lý Tư Mộ.
“Hu hu hu hu hu, bé yêu ơi, phải làm sao đây? Hình tượng của tớ trong lòng Tề Triệt sụp đổ rồi…”
Lý Tư Mộ chửi tôi yếu đuối.
Còn bảo nếu không ổn thì cứ chọn lại một người khác trong mấy anh đẹp trai làm thêm ở quán bar của cô ấy.
Cô ấy lại còn dám bảo tôi quay lại quán bar?!
Tôi đang định mở miệng cãi lại.
Thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc.
“Giang Bạch.”
Là Tề Triệt.
Tôi cầm điện thoại quay đầu lại.
Mà điện thoại tôi lúc đó — đang bật loa ngoài.
Ngay đúng lúc, câu tiếp theo của Lý Tư Mộ bay ra rõ mồn một:
“Chỉ là đàn ông thôi mà, chị đây có cả đống, muốn chọn kiểu nào thì chọn.”
Tôi: “……”
Tề Triệt: “……”
Ánh mắt Tề Triệt nhìn tôi bỗng trở nên sâu xa đầy ẩn ý.
Xong rồi, tiêu thật rồi…
Tôi và Tề Triệt — e là… duyên phận đến đây là hết.
Vì chuyện hôm đó, quan hệ giữa tôi và Tề Triệt trở nên xa cách.
Tôi buồn rầu suốt mấy ngày liền.
Mấy ngày nay Tề Triệt cũng chẳng gửi tin nhắn gì cho tôi.
Càng khiến tôi buồn hơn nữa.
Tôi càng chắc mẩm là Tề Triệt đã biết bộ mặt thật của tôi nên mới không muốn dính dáng gì tới nữa.
Sau một hồi do dự giằng co,
Tôi vẫn quyết định chủ động tìm Tề Triệt nói cho rõ ràng.
Gọi điện thoại cho cậu ấy, rất nhanh đã được kết nối.
“Tề Triệt, tớ…”
“Tớ đang bận, lát gọi lại cho cậu.”
“….”
Emmm… đến cả thời gian nghe điện thoại cũng không có sao?
Tôi nghi ngờ cậu ấy cố tình tránh mặt tôi.
Thứ Năm, tôi đến phòng thí nghiệm của Tề Triệt để tìm cậu ấy.
Vừa đến cửa, tôi đã thấy qua lớp cửa kính —
Tề Triệt đang đeo kính bảo hộ, tập trung làm thí nghiệm.
Bộ dạng nghiêm túc ấy hoàn toàn khác hẳn với hình ảnh buổi tối tôi từng thấy hôm đó.
Có lẽ Tề Triệt biết tôi đến.
Cậu ấy quay đầu lại, lập tức nhìn thấy tôi.
Mười phút sau, cậu ấy bước ra khỏi phòng thí nghiệm.
“Sao cậu lại đến đây?”
“Cậu vẫn chưa xong à?”
“Ừ, chắc còn một lúc nữa.”
Tề Triệt nói, rồi hỏi tôi có chuyện gì tìm cậu ấy.
Tất nhiên là có chứ, không thì tôi đến đây làm gì?
Nhưng vừa nhìn thấy gương mặt cậu ấy, lời muốn nói thế nào cũng không thốt ra được.
“Thôi… để tớ nhắn tin cho cậu, cậu làm tiếp đi.”
Tôi quay người rời đi.
Đi được vài bước ngoảnh đầu lại thì thấy —
Tề Triệt đã chẳng còn ở đó nữa rồi.