Tôi không nói nên lời, Sở Hoài còn tức giận và kinh ngạc đến cực điểm.
“Này Mộc Tình, cô có phải là đầu óc có vấn đề không!”
Sở Hoài chỉ vào đầu mình, vẻ mặt kinh ngạc.
Anh ấy tiếp tục: “Nếu đầu óc cô có vấn đề, tôi khuyên cô nên đi kiểm tra trước đi, đừng có suốt ngày ảo tưởng. Chuyện này không có một chút quan hệ nào với Nghiên Nghiên nhà tôi cả, nếu cô trách tôi, còn có thể hiểu được. Cô trách Nghiên Nghiên, tôi thật sự không hiểu nổi, cô có phải là ghét phụ nữ không vậy?”
“Cô bị ăn một trận đòn mà vẫn không hiểu, nguyên nhân mình bị đánh là gì. Biết tại sao cô bị chửi là hồ ly tinh không? Đó là vì cô hoàn toàn không biết chừng mực!”
“Lý Nham người ta có vợ, có gia đình, cô suốt ngày khoác vai bá cổ người ta, chỉ thiếu điều mặc chung một cái quần thôi, vợ ai thấy mà không khó chịu?”
“Hơn nữa, cho dù không có Nghiên Nghiên, tôi cũng tuyệt đối không thể ở bên cô, không có cảm giác chính là không có cảm giác. Không nói đâu xa, chỉ riêng việc tôi và Nghiên Nghiên cùng nhau trải qua sinh tử hoạn nạn, cô đã không thể so sánh được rồi.”
“Cô nói cô thích tôi, vậy cô thích tôi ở điểm nào? Lúc tôi nằm viện cô ở đâu?”
Mộc Tình bị hỏi đến á khẩu không trả lời được, cô ta ấp úng cố gắng giải thích: “Tôi… Sở Hoài, tôi không biết, tôi không biết cậu nằm viện, nếu không tôi chắc chắn sẽ đến thăm cậu mà.”
Sở Hoài cười lạnh một tiếng: “Tôi không tin.”
Nói xong, anh nắm tay tôi, thẳng thừng bỏ lại Mộc Tình rồi rời đi.
Nhìn cái vẻ không tiếp thu của cô ta, tôi biết, chúng tôi có nói thêm bao nhiêu, cô ta cũng không nghe vào tai.
Cô ta sẽ không tự kiểm điểm bản thân, chỉ cho rằng lỗi là ở người khác, nói nhiều vô ích.
Các đồng nghiệp xung quanh đã biết cô ta là người thế nào, tất cả đều khinh bỉ bĩu môi.
Những đồng nghiệp nam trước đây thân thiết với cô ta đã được chuyện của Lý Nham cảnh tỉnh, không dám xưng huynh gọi đệ với cô ta nữa, lần này cô ta thật sự bị mọi người ghét bỏ.