Trong số những người vây xem, không ít người không ưa Mộc Tình, nghe Sở Hoài mắng Mộc Tình như vậy, họ không nhịn được nữa mà bật cười thành tiếng:
“Cười chết mất! Sở Hoài người ta vốn dĩ không thèm để ý đến cô ta, mọi người đều là hồ ly ngàn năm, thật sự nghĩ chúng tôi không nhìn ra tâm tư của cô ta sao? May mà Sở Hoài đầu óc tỉnh táo.”
“Chứ còn gì nữa, nhân danh anh em, muốn làm chuyện mập mờ, đó không phải là ‘trà xanh chuẩn men’ thì là gì? Nếu tôi là cô ta, tôi đã biết giữ chút thể diện mà ngoan ngoãn cúp đuôi đi rồi!”
Mọi người xung quanh cũng không hề hạ thấp giọng, Mộc Tình quay đầu lườm họ một cách hung dữ, rồi lại chạy vào trong công ty.
Xem xong một màn kịch hay, tôi khoan khoái bung dù đến trước mặt Sở Hoài, hạ ô xuống rồi thưởng cho anh một cái chụt.
“Làm tốt lắm, học được khả năng nhận diện ‘trà xanh’ này từ đâu thế?”
Tôi thề là tôi chưa từng dạy anh ấy, cũng không biết anh ấy học được từ đâu, lại giúp tôi bớt đi không ít phiền muộn.
Chàng ngốc Sở Hoài bị tôi hôn một cái, lập tức sung sướng đến không biết trời đất đâu, anh ấy cười toe toét có phần tự hào: “Nghiên Nghiên, anh lợi hại không? Anh lúc nào cũng tuân thủ nam đức đấy nhé.”
“Vâng vâng vâng, đáng được thưởng!” Tôi đưa tay véo má của anh, rồi khoác chiếc áo tôi mang đến lên người anh, “Trời hơi lạnh rồi, mau mặc vào đi, anh đã hứa tối nay sẽ đưa em đi ăn một bữa thịnh soạn đấy.”
“Đó là điều đương nhiên, mọi thứ anh đều đã chuẩn bị xong, em chỉ cần đi theo anh là được.”
Hôm nay là ngày kỷ niệm ba năm, Sở Hoài đã sớm đặt nhà hàng, nói rằng tan làm sẽ đưa tôi đến đó.
Sau khi thu dọn xong xuôi, tôi gấp ô lại chuẩn bị nép vào dưới chiếc ô lớn của anh, thì anh lại bế bổng tôi lên theo kiểu công chúa.
Tôi theo phản xạ choàng tay qua cổ anh, ngơ ngác chớp mắt.
“Cẩn thận, đằng kia có một vũng nước lớn, Nghiên Nghiên của chúng ta hôm nay ăn mặc xinh đẹp như vậy, sao anh có thể để đôi giày cao gót xinh đẹp của em bị dính nước bẩn được?”
Sở Hoài vừa nói vừa ôm tôi chặt hơn, anh ấy thường xuyên tập luyện, bế tôi lên nhẹ nhàng như bế một con mèo con.
Tôi cũng mừng vì không phải tự đi, sung sướng dựa vào lòng anh cầm ô, lúc chúng tôi đang tình tứ, không xa vang lên một tiếng cười khẩy.
“Chậc! Đúng là làm màu!”
Tôi quay đầu nhìn, hóa ra là Mộc Tình.
Cô ta đang nấp dưới ô của đồng nghiệp Lý Nham, vẻ mặt không mấy thiện cảm nhìn chằm chằm chúng tôi, thấy tôi nhìn sang, cô ta còn kiêu ngạo hất cằm, toàn thân toát ra vẻ hiếu chiến không hề che giấu.
“Làm màu? Ai nói ai mới là làm màu, bạn gái của tôi, tôi thích cưng chiều đấy! Hê, tôi thích thế đấy!”
Sở Hoài coi như đã đối đầu với Mộc Tình, trước mặt cô ta hôn lên má tôi một cái, cố tình nhét cho cô ta một họng “cẩu lương”.
Bạn trai biết điều, đối phó với “trà xanh chuẩn men” vốn dĩ không cần tôi ra tay, Mộc Tình đã bị chọc cho tức sôi máu.
“Sở Hoài, cậu cũng nhỏ mọn quá rồi, mọi người đều là đồng nghiệp cúi đầu không thấy ngẩng đầu lại thấy, cậu làm vậy thì mất vui quá.”
Lý Nham chép miệng lắc đầu, mặc cho Mộc Tình kéo tay mình tức giận bỏ đi.
Nhìn bóng lưng thân mật của hai người, Sở Hoài cười lạnh hừ hừ: “Chỉ có cậu ta thích ra vẻ rộng lượng, đã có vợ rồi mà còn không có giới hạn với đồng nghiệp nữ như vậy, để vợ cậu ta nhìn thấy, chắc chắn cậu ta sẽ bị lột một lớp da.”