Tôi nghiến răng, không trả lời.
Hiện tại, tôi không tin bất kỳ ai.
Khi Hoa Hoa lên tiếng hôm nay, tôi vừa trả lời tin nhắn của mẹ trên WeChat xong.
Sáng nay, mẹ đột nhiên nói Hoa Hoa hơi bẩn, bảo tôi đưa nó đến cửa hàng của bạn thân tắm rửa.
Theo lời Hoa Hoa, chỉ cần tôi đến cửa hàng, mẹ của bạn thân sẽ ngã từ trên cầu thang xuống chết.
Hơn nữa, tất cả mọi người đều khăng khăng rằng tôi là hung thủ.
Nhưng quan hệ giữa tôi và mẹ của bạn thân rất tốt. Mỗi khi có món gì ngon, bà đều nhờ bạn thân mang đến chia cho tôi.
Tôi vẫn luôn coi bà như mẹ nuôi, sao có thể đột nhiên thay đổi tính tình, ra tay hại chết bà ấy được?
Như vậy chắc chắn có người đã lên kế hoạch từ trước để hại tôi.
Nhưng bạn thân và tôi là hàng xóm, cùng nhau lớn lên từ nhỏ, đến đối phương có bao nhiêu nốt ruồi trên người cũng biết rõ.
Sao cô ấy có thể vô duyên vô cớ hại tôi?
Hơn nữa, trước đây mẹ không thích bạn thân, còn khuyên tôi bớt qua lại với cô ấy.
Hôm nay, mẹ bảo tôi đưa Hoa Hoa đến cửa hàng của bạn thân tắm, tôi chỉ cho rằng mẹ đã thay đổi cách nhìn về cô ấy.
Mà lời Hoa Hoa nói dường như chỉ mình tôi nghe thấy, những người đi đường xung quanh hoàn toàn không có phản ứng.
Vì vậy lúc đầu, tôi vẫn không tin Hoa Hoa lắm.
Tôi cho rằng mình dậy quá sớm nên sinh ra ảo giác.
Dù sao mẹ ruột của tôi sao có thể hợp tác với người bạn thân nhất để hại tôi?
Nhưng trong lúc tôi đang do dự, Hoa Hoa lại lên tiếng.
【Mẹ, lát nữa bà ngoại còn gọi điện giục mẹ đấy.】
【Bà sẽ nói cửa hàng của bạn thân mẹ vừa có dịch vụ tắm bọt spa cho thú cưng.】
【Kiếp trước con vui muốn chết, cứ nghĩ có thể đến trước mặt những con chó khác khoe khoang. Ai ngờ chính dịch vụ tắm bọt đó lại là mấu chốt lấy mạng chúng ta.】
【Mẹ tuyệt đối đừng đi…】
Hoa Hoa còn chưa nói xong, mẹ tôi đã gọi điện đến.
“An An, con đến đâu rồi?”
“Cửa hàng bạn con vừa có dịch vụ tắm bọt spa cho thú cưng. Mẹ vừa đến đây xem thử, mùi linh lan này mẹ rất thích nên đã làm thẻ năm cho hai đứa rồi.”
“Con mau đưa Hoa Hoa đến đây, để nó tận hưởng cho thoải mái.”
Giọng mẹ vẫn thân mật như thường ngày, nhưng lại khiến tim tôi lập tức nhảy lên tận cổ họng.
Mẹ đang lừa tôi!
Mười năm trước, vào sinh nhật mẹ, tôi từng tặng bà một bó hoa linh lan.
Bà vốn luôn trân trọng quà tôi tặng, nhưng vì không thích mùi hoa linh lan nên đã để bó hoa ấy trong góc tường suốt một thời gian dài.
Vì vậy, mẹ tuyệt đối không thể vì thích mùi linh lan mà làm thẻ năm cho Hoa Hoa.
Bảo tôi đưa Hoa Hoa đến cửa hàng thú cưng chỉ là cái cớ.
Những gì Hoa Hoa nói đều là thật.
Nếu đi, tôi sẽ bị hãm hại rồi kết án tử hình.
Cũng từ khoảnh khắc ấy, tôi nhắm trúng gã đàn ông xăm kín tay bên đường.
Trông anh ta rất khó chọc.
Chỉ cần dây dưa với anh ta, tôi có thể tạo ra bằng chứng ngoại phạm.
Nhưng tôi không hiểu.
Tại sao mẹ nhất định phải lừa tôi đến cửa hàng thú cưng?
Tại sao bà đột nhiên thay đổi cách nhìn về bạn thân?
Bọn họ giết mẹ của bạn thân rồi đổ tội lên đầu tôi, rốt cuộc muốn đạt được điều gì?
Hay người đó đã không còn là mẹ tôi nữa?
Tôi từng hỏi Hoa Hoa.
Nhưng vì nó bị tiêm thuốc an tử quá nhanh nên cũng không biết nguyên nhân.
Tôi thở dài. Đến mẹ ruột cũng không thể tin tưởng nữa.
Tôi nhìn dì hàng xóm nhiệt tình đi cùng mình đến đồn cảnh sát.
Đối với bà ấy, tôi càng không thể nói.