Tôi miễn cưỡng mặc vào.
Sau đó liền bị anh ấy hành hạ đến nửa đêm.
Bây giờ thì hay rồi, vừa tỉnh giấc, Tần Mục trước mắt quấn khăn tắm từ trong phòng tắm bước ra, nhìn thấy tôi cứ như nhìn thấy ma.
"Cô là ai?"
Tôi nổi trận lôi đình.
Sao hả? Kéo quần lên xong liền không nhận người nữa à!
"Tôi là ai cái gì! Tôi là vợ anh!"
Lời vừa dứt, chính tôi lại sững sờ trước.
Đây là cái nơi quái quỷ gì vậy?
Tường bong tróc, cửa sổ lùa gió, đồ đạc cũ nát cứ như được nhặt về từ đống rác.
Chiếc giường lớn sang trọng rộng hai mét của tôi đâu? Cái bồn tắm có thể nằm được năm người của tôi đâu rồi?
Khuôn mặt của Tần Mục gần ngay trước mắt.
Khóe trán không có sẹo, trên mặt cũng không có vẻ phong sương, chỉ có sự lạnh lùng và cảnh giác của tuổi trẻ.
Tôi đưa tay ôm lấy mặt anh, nhìn trái nhìn phải.
"Ông xã, anh lén em đi làm Thermage căng da à?"
Làm ở bệnh viện nào vậy, hiệu quả cũng tốt phết nhỉ!
Không ngờ Tần Mục gạt phắt tay tôi ra, ánh mắt sắc như dao.
"Tôi hỏi lại lần nữa, cô là ai."
Tôi bình tĩnh lại.
Nhìn kỹ tờ lịch trên tường.
Năm năm trước.
Nói cách khác, người trước mắt này chính là Tần Mục lúc chưa phát đạt.
Tần Mục nghèo rớt mồng tơi.
Tôi hít sâu một hơi, nhớ lại Tần Mục của năm năm sau.
Lúc đó anh ấy vẻ vang biết bao.
Ra cửa có vệ sĩ đi theo, mở cuộc họp thì cả đám người vây quanh, về đến nhà lại ngoan ngoãn như một con mèo.
Tôi nổi cáu anh ấy dỗ dành, tôi làm nũng anh ấy chiều chuộng, tôi nói muốn có vì sao trên trời, anh ấy thật sự đi mua cho tôi một mảnh thiên thạch.
Một viên to như vậy, đặt ở trong phòng khách, tôi nhìn mà xót cả tiền.
"Ông xã, cái này tốn bao nhiêu tiền vậy?"
Anh ấy đang gọt táo cho tôi, đầu cũng không ngẩng lên.
"Không bao nhiêu."
"Không bao nhiêu là bao nhiêu?"
Anh ấy suy nghĩ một lát.
"Cũng cỡ một trăm triệu thôi."
Tôi suýt nữa thì ngất xỉu.
"Tần Mục, anh bị bệnh à?"
Anh ấy ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt vô tội.
"Không phải em nói muốn có vì sao sao?"
Tôi nghẹn họng.
"Đó là em chỉ nói tiện miệng thôi!"
Anh ấy bật cười, đưa miếng táo đã gọt sẵn đến bên miệng tôi.
"Nói tiện miệng anh cũng coi là thật."
Tôi nhìn thiếu niên mười tám tuổi trước mắt.
Chớp chớp mắt, nở một nụ cười công nghiệp chuẩn mực.
"Em trai nhỏ, chị hỏi em, bây giờ một tháng em kiếm được bao nhiêu tiền?"