Sau này, tôi sinh được một cô con gái.
Một nhúm nhỏ xíu, nằm gọn trong vòng tay Tần Mục.
Ánh mắt Tần Mục nhìn con bé dịu dàng như muốn tan thành nước.
"Bà xã."
"Ừm?"
"Con bé tên là gì đây?"
Tôi suy nghĩ một chút.
"Dâu Tây."
Tần Mục sững người.
Và rồi, anh bật cười.
"Được."
"Thì gọi là Dâu Tây."
Anh cúi đầu, khẽ hôn lên trán con gái.
"Dâu Tây, chào mừng con đến với thế giới này."
"Bố sẽ mua bánh ngọt dâu tây cho con cả đời."
Tôi nhìn anh, vành mắt nóng hổi.
Nhớ lại ngoài cửa hàng tiện lợi năm ấy.
Anh ngồi xổm ăn mì gói, tôi đưa cho anh chiếc bánh dâu tây.
Anh ăn một miếng, rồi khóc nói: "Hóa ra bánh dâu tây thực sự rất ngon."
Hóa ra những cay đắng khi đó.
Đều đã hóa thành sự ngọt ngào của hiện tại.
Tôi vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh.
Tần Mục quay đầu lại, nhìn tôi.
"Sao vậy?"
"Không có gì." Tôi khẽ cười, "Chỉ cảm thấy, có anh thật tốt."
Tần Mục cũng mỉm cười.
Một tay anh bế Dâu Tây, một tay ôm lấy tôi vào lòng.
"Anh cũng vậy."
"Có mẹ con em thật tốt."
Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ rọi vào.
Hắt lên ba bóng người.
Ấm áp vô cùng.
Thật tốt.
Đây chính là một đời mà tôi hằng mong đợi.
Bên ngoài cửa sổ, nắng đẹp rạng ngời.
Bên trong nhà, mọi thứ đều trọn vẹn.
Nhưng khoan đã, hình như tôi quên chưa nói với anh chuyện gì thì phải?
Ầy, mặc kệ đi!
Nhẫn kim cương hột xoàn chồng đền bù cho mình to chà bá lửa luôn!
Chụt!
—Hoàn—