Ánh đèn trong phòng bệnh trắng đến chói mắt.
Cha tôi nằm trên giường bệnh, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, nhưng giọng nói vẫn cứng rắn như trước.
“Luật sư Châu, đọc đi.”
Luật sư Châu mở bản di chúc ra.
Từng câu từng chữ đều như những chiếc đinh đóng thẳng vào tim mẹ tôi.
“Tôi là Lục Thừa Viễn. Toàn bộ cổ phần của Tập đoàn Xây dựng Lục Thị, sáu bất động sản đứng tên cá nhân, toàn bộ tiền gửi ngân hàng và tài sản đầu tư tài chính, tổng giá trị khoảng 1,8 tỷ tệ, sau khi tôi qua đời sẽ do Tiền Phương Hoa thừa kế.”
“Ngoài ra, Lục Cảnh Hành, con trai của tôi và Tiền Phương Hoa, là một trong những người thừa kế hợp pháp của tôi, đồng thời được giữ chức Phó tổng giám đốc tập đoàn.”
Mẹ tôi đứng ở góc phòng bệnh.
Hai tay buông thõng bên người, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay, nhưng bà không hề lên tiếng.
Tiền Phương Hoa đứng cạnh giường bệnh, nắm lấy tay cha tôi.
Vành mắt đỏ hoe, ra vẻ tình sâu nghĩa nặng.
“Thừa Viễn, anh cứ yên tâm, em sẽ quản lý công ty thật tốt.”
Cha tôi gật đầu.
Sau đó nhìn mẹ tôi một cái.
Trong ánh mắt ấy chẳng có bất kỳ cảm xúc nào.
“Tô Nhã Thanh, ký tên đi.”
Bà nội ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, giọng điệu còn lạnh hơn cả nhiệt độ trong phòng bệnh.
“Lúc gả vào nhà họ Lục vốn chẳng mang theo thứ gì, vậy khi đi cũng đừng mong mang đi thứ gì.”
“Ra đi tay trắng, một đồng cũng không cho.”
Tôi siết chặt nắm đấm.
“Bà nội, chuyện này—”
Mẹ tôi kéo tay tôi lại.
Bà bước đến trước bàn, cầm cây bút lên, ký tên mình lên bản thỏa thuận từ bỏ tài sản.
Động tác bình thản đến lạ.
Giống như chỉ đang ký nhận một kiện hàng chuyển phát.
Tiền Phương Hoa không kìm được, khóe môi khẽ nhếch lên.
Lục Cảnh Hành đứng phía sau bà ta, khoanh tay trước ngực, nhìn mẹ tôi như đang nhìn một trò cười.
“Dì Tô, thật ra dì không cần phải vội ký như vậy đâu.”
Anh ta dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Nhưng ký rồi cũng tốt, đỡ phải dây dưa thêm mất mặt.”
Mẹ tôi đặt bút xuống, xoay người nắm lấy tay tôi.
“Niệm Niệm, đi thôi.”
Ngay khoảnh khắc cánh cửa phòng bệnh khép lại sau lưng, tôi nghe thấy tiếng cười vọng ra từ bên trong.
Không chỉ có một người đang cười.
Hành lang rất dài.
Tiếng giày cao gót của mẹ gõ lên nền gạch, từng nhịp từng nhịp.
Mỗi bước đều vững vàng đến mức không giống một người vừa bị đuổi ra khỏi nhà.
“Mẹ.”
“Ừ.”
“1,8 tỷ tệ... Mẹ thật sự không cần sao?”
Bà không trả lời.
Chúng tôi bước ra khỏi cổng bệnh viện.
Bên ngoài đang lất phất mưa.
Mẹ mở ô, kéo tôi vào sát bên mình.
“Gọi xe về nhà nhé?”
“Về nhà nào? Căn nhà đó giờ cũng là của người ta rồi.”
Bà khẽ cười.
“Mẹ có một căn nhà cũ ở phía Tây thành phố, mua từ nhiều năm trước. Đi thôi.”
Trên xe taxi, tôi không ngừng run lên.
Không phải vì lạnh.
Mà vì tức giận.
1,8 tỷ tệ.
Cha mẹ tôi kết hôn hai mươi ba năm.
Lục Thị Xây Dựng từ một đội thầu nhỏ phát triển đến quy mô như hôm nay, mẹ tôi đã quản lý sổ sách suốt mười lăm năm.
Vậy mà cuối cùng...
Bà không nhận được một xu nào.
Tất cả đều thuộc về người phụ nữ kia.
“Mẹ, chúng ta không thể kiện họ sao? Bản di chúc đó...”
“Bản di chúc hoàn toàn hợp pháp. Có luật sư làm chứng, có công chứng của cơ quan chức năng.”
“Vậy chẳng lẽ cứ thế bỏ qua sao?”
Mẹ nhìn màn mưa ngoài cửa xe.
“Ai nói là bỏ qua?”
Chiếc taxi dừng trước một khu chung cư cũ ở phía Tây thành phố.
Căn hộ không lớn, chỉ có hai phòng ngủ và một phòng khách.
Đồ đạc đều là kiểu dáng của hơn mười năm trước, nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ.
“Con đi tắm trước đi. Trong tủ lạnh có sữa.”
Tôi đứng giữa phòng khách, nhìn căn nhà chẳng hề liên quan gì đến khối tài sản 1,8 tỷ kia.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy cả thế giới đều đang cười nhạo mẹ mình.
Điện thoại rung lên.
Là nhóm chat bạn học cấp ba.
Không biết ai đã truyền tin ra ngoài.
“Nghe nói bố của Tô Niệm để hết tiền cho tiểu tam, mẹ cậu ấy bị đuổi ra khỏi nhà tay trắng đúng không?”
“Thật hay giả vậy? 1,8 tỷ tệ mà không lấy được một đồng nào?”
“Thảm thật.”
“Quá thảm luôn.”
“Mẹ cậu ấy cũng vô dụng thật, làm vợ hơn hai mươi năm mà chẳng giành nổi chút đảm bảo nào cho bản thân.”
Tôi thoát khỏi nhóm chat.
Đến lúc đó nước mắt mới rơi xuống.
“Bọn họ quá đáng thật rồi...”
Mẹ bưng một cốc nước nóng từ trong bếp ra, đặt lên bàn trà.
“Khóc xong thì đi ngủ sớm đi. Ngày mai còn có việc phải làm.”
“Việc gì ạ?”
“Con giúp mẹ đến Sở Công thương một chuyến.”
Tôi không hiểu bà định làm gì.
Nhưng nhìn vẻ mặt của mẹ, tôi biết bà không hề đùa.