“Cụ thể là cha của Thẩm Diệc Chu, ông cụ Thẩm.”
“Ông cụ Thẩm quản được chuyện này sao?”
“Thẩm Diệc Chu vẫn chưa kết hôn.”
“Cậu ấy là con trai duy nhất của nhà họ Thẩm.”
“Ông cụ Thẩm lại là người rất bảo thủ.”
“Điều ông ấy sợ nhất chính là bê bối ảnh hưởng đến danh tiếng của Tập đoàn Thẩm Thị.”
“Cho nên...”
“Nếu ông ấy tin những lời đồn đó, ông ấy sẽ ép Thẩm Diệc Chu chấm dứt hợp tác với mẹ.”
“Vậy chẳng phải mọi chuyện đều đổ bể sao?”
“Không đâu.”
“Mẹ chắc chứ?”
“Chắc.”
“Bởi vì Thẩm Diệc Chu không phải con rối của cha mình.”
Sự thật chứng minh mẹ nói đúng.
Ba ngày sau, công ty mang tên Tư vấn Thông tin Vạn Đạt thật sự đăng một bài viết lên một diễn đàn chuyên buôn chuyện thương giới.
Bài viết ám chỉ mối quan hệ giữa Tô Nhã Thanh và Thẩm Diệc Chu “mập mờ không rõ ràng”.
Kèm theo vài tấm ảnh chụp chung trong ngày ký hợp đồng.
Tất cả đều đã qua chỉnh sửa.
Nhìn qua chẳng khác gì ảnh chụp trong một buổi hẹn hò riêng tư thân mật.
Ngay ngày bài viết được đăng tải.
Ông cụ Thẩm quả nhiên nhìn thấy.
Chiều hôm đó.
Thẩm Diệc Chu tới.
Nhưng không phải tìm mẹ tôi.
Mà là tìm tôi.
“Tô Niệm.”
Anh đứng dưới lầu.
Một mình.
Không mang theo trợ lý.
“Tổng giám đốc Thẩm?”
“Cứ gọi tôi là Thẩm Diệc Chu.”
“Xuống đây đi.”
“Chúng ta nói vài câu.”
Chúng tôi ngồi xuống quán ăn sáng trước cổng khu dân cư.
Anh gọi hai bát sữa đậu nành.
“Mẹ em có ở nhà không?”
“Có.”
“Được.”
“Chuyện này tôi không muốn để cô ấy phải bận tâm thêm.”
“Nói với em là được rồi.”
Anh uống một ngụm sữa đậu nành.
“Sáng nay cha tôi gọi điện.”
“Ông nói trên mạng có người đồn tôi và mẹ em có quan hệ bất chính.”
“Ông hỏi tôi chuyện đó có thật không.”
“Đương nhiên là không.”
“Tôi biết.”
“Em biết.”
“Mẹ em cũng biết.”
“Nhưng cha tôi cần một lời giải thích.”
“Giải thích thế nào?”
“Có hai lựa chọn.”
“Lựa chọn thứ nhất, chấm dứt hợp tác, vạch rõ ranh giới.”
“Như vậy cha tôi sẽ hài lòng.”
“Còn lựa chọn thứ hai?”
Anh nhìn tôi.
“Tìm ra kẻ tung tin.”
“Bắt họ công khai xin lỗi.”
“Không phải xin lỗi riêng tư.”
“Mà là xin lỗi công khai.”
“Có chứng cứ.”
“Có sự thật.”
“Đủ để tất cả mọi người phải câm miệng.”
“Anh chọn cách thứ hai?”
“Đương nhiên.”
“Nếu lần này lùi bước, sau này sẽ còn lần thứ hai, lần thứ ba.”
“Muốn giải quyết thì phải giải quyết tận gốc.”
Anh đặt bát xuống.
“Giúp tôi nhắn với Tổng giám đốc Tô một câu.”
“Những chứng cứ luật sư Diệp đang giữ về việc Tiền Chí Minh thuê công ty truyền thông...”
“Có thể sử dụng được rồi.”
Tôi lên lầu kể lại toàn bộ cho mẹ.
Nghe xong, mẹ cầm điện thoại lên.
“Luật sư Diệp.”
“Bắt đầu đi.”
Lần ra tay này...
Mạnh hơn tất cả những lần trước cộng lại.
Chỉ trong ba ngày.
Đội ngũ của Diệp Chính Thanh đã hoàn tất toàn bộ hồ sơ chứng cứ.
Chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh về việc Tiền Chí Minh thông qua Công ty Tư vấn Thông tin Vạn Đạt để tạo dựng và phát tán tin giả:
Lịch sử chuyển khoản.
Tin nhắn WeChat.
Kế hoạch truyền thông nội bộ.
Dữ liệu truy vết IP của tài khoản đăng bài trên diễn đàn.
Không sót bất cứ thứ gì.
Đồng thời, họ còn đào ra toàn bộ giao dịch đứng sau bài viết Weibo từng bôi nhọ mẹ tôi trước đó.
Tất cả được đóng gói thành một bộ hồ sơ hoàn chỉnh.
Sau đó triển khai đồng thời theo ba hướng.
Hướng thứ nhất:
Trình báo lên Đội An ninh mạng thuộc Công an thành phố.
Hướng thứ hai:
Khởi kiện xâm phạm danh dự lên tòa án.
Yêu cầu bồi thường 5 triệu tệ.
Đồng thời đề nghị áp dụng biện pháp phong tỏa tài sản.
Hướng thứ ba:
Đích thân Diệp Chính Thanh tổ chức họp báo.
Ngày diễn ra họp báo.
Tôi đi cùng mẹ.
Diệp Chính Thanh đứng trên bục phát biểu.
Bộ vest xám đậm được cắt may hoàn hảo.
Mái tóc chải chuốt không chút cẩu thả.
Ông nói rất chậm.
Nhưng mỗi câu nói đều sắc bén như dao mổ.
“Thứ nhất.”
“Liên quan đến cáo buộc bà Tô Nhã Thanh chuyển dịch tài sản.”
“Đây là toàn bộ hợp đồng mua đất gốc.”
“Đây là sao kê dòng tiền.”
“Đây là hồ sơ công chứng.”
“Mọi giao dịch đều được thực hiện đúng quy trình pháp luật.”
“Bà Tô sử dụng nguồn vốn cá nhân hợp pháp và các khoản vay hợp pháp.”
“Cái gọi là ‘chuyển dịch tài sản’ hoàn toàn là sự vu khống vô căn cứ.”
Màn hình phía sau chuyển sang trang tiếp theo.
“Thứ hai.”
“Liên quan đến cáo buộc bà Tô Nhã Thanh có đời sống riêng tư hỗn loạn.”
“Những bức ảnh bị cắt ghép ác ý kia được chụp trong các buổi tiệc thương mại bình thường.”
“Các phóng viên có mặt hôm nay hoàn toàn có thể xác minh nguồn gốc ảnh.”
“Đó vốn là ảnh chụp tập thể được đăng trên vòng bạn bè của một kiểm toán viên công chứng.”
“Sau đó bị cố tình cắt ghép thành ảnh chụp riêng nhằm tạo hiểu lầm.”
Màn hình lại chuyển sang trang khác.
“Thứ ba.”
“Liên quan đến tin đồn bà Tô Nhã Thanh và ông Thẩm Diệc Chu có quan hệ mập mờ.”
“Đội ngũ của chúng tôi đã xác minh toàn bộ quá trình.”
“Người đứng sau là ông Tiền Chí Minh.”
“Ông ta thông qua Công ty Tư vấn Thông tin Vạn Đạt để tạo dựng và phát tán tin đồn lên mạng.”
“Sau đây là toàn bộ chứng cứ của chuỗi hành vi này.”
Trên màn hình lớn xuất hiện đoạn trò chuyện WeChat giữa Tiền Chí Minh và công ty truyền thông.
Một trong những đoạn ghi âm được chuyển thành văn bản hiện rõ trước mắt tất cả mọi người: