Lần nào tới anh cũng mang quà.
Khi thì trà dưỡng sinh cho mẹ.
Khi thì bánh ngọt cho tôi.
Đến cuối cùng...
Anh còn bắt đầu học gói bánh chẻo với mẹ tôi.
Một người có khối tài sản hàng chục tỷ tệ.
Lại ngồi trên chiếc sofa cũ hơn hai mươi năm tuổi trong phòng khách nhà tôi.
Xắn tay áo tới tận khuỷu tay.
Vụng về gói từng chiếc bánh chẻo.
Tôi đứng bên cạnh nhìn mà cảm thấy khung cảnh ấy vô cùng phi thực tế.
Có lần sau khi anh rời đi, tôi không nhịn được hỏi mẹ:
“Rốt cuộc anh ấy có ý gì vậy?”
“Ý gì là ý gì?”
“Tuần nào cũng tới.”
“Gói bánh chẻo.”
“Mang bánh ngọt.”
“Đây mà gọi là bàn công việc sao?”
“Người ta thích ăn bánh chẻo.”
“Mẹ!”
“Người anh ấy thích không phải bánh chẻo!”
Mẹ đặt chiếc bát vào bồn rửa.
“Niệm Niệm.”
“Mẹ lớn hơn cậu ấy sáu tuổi.”
“Thì sao chứ?”
“Mẹ từng kết hôn.”
“Còn có một đứa con gái.”
“Thì sao nữa?”
“Mẹ không muốn làm lỡ dở cuộc đời cậu ấy.”
“Còn phía ông cụ Thẩm...”
“Ông cụ Thẩm lần trước chẳng phải còn khen con trước mặt mẹ sao?”
“Rõ ràng là đang ngầm tác hợp cho hai người đấy.”
Mẹ không nói gì.
Nhưng vành tai đã đỏ lên.
Ba ngày sau.
Thẩm Diệc Chu lại tới.
Lần này không mang bánh ngọt.
Không mang trà dưỡng sinh.
Anh mang theo một bó hoa.
Đứng ngoài cửa.
Áo sơ mi trắng.
Tay áo vẫn xắn lên đến khuỷu tay.
Có lẽ vì gói bánh chẻo quá nhiều nên thành thói quen mất rồi.
“Tổng giám đốc Tô.”
“Đến rồi à.”
“Vào nhà ngồi đi.”
“Hôm nay tôi không vào.”
“Tôi nói hai câu rồi đi.”
Anh cầm bó hoa đứng giữa hành lang khu chung cư cũ.
Bóng đèn huỳnh quang trên trần phát ra tiếng ù ù khe khẽ.
“Câu thứ nhất.”
“Tôi thích chị.”
“Không phải vì dự án.”
“Không phải vì đất đai.”
“Không phải vì hợp tác.”
“Cũng không phải vì lợi nhuận.”
“Chỉ đơn giản là thích chính con người chị.”
Mẹ tôi khựng lại.
Ngây người mất vài giây.
“Câu thứ hai.”
“Chị không cần trả lời tôi ngay bây giờ.”
“Khi nào nghĩ kỹ rồi, gọi cho tôi là được.”
“Số điện thoại chị có rồi.”
Anh đưa bó hoa tới.
Mẹ không nhận ngay.
“Thẩm Diệc Chu.”
“Ừ.”
“Cậu hiểu tính cách của tôi.”
“Tôi biết.”
“Cho nên tôi mới không vào nhà ngồi vòng vo.”
“Nói thẳng luôn cho nhanh.”
“Tôi sẽ không vì cậu từng giúp tôi mà đồng ý.”
“Tôi biết.”
“Tôi cũng sẽ không vì ngại từ chối mà đồng ý.”
“Tôi biết.”
“Vậy tại sao cậu vẫn đến?”
Thẩm Diệc Chu nhìn bà.
Ánh mắt rất bình tĩnh.
“Vì tôi cược một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Tôi cược rằng chị không từ chối tôi không phải vì ngại.”
“Mà vì chị cũng đã từng nghĩ đến điều đó.”
Hành lang bỗng trở nên yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng bóng đèn huỳnh quang khe khẽ vang lên.
Vài giây sau.
Mẹ đưa tay nhận lấy bó hoa.
“Lần sau đừng đứng ngoài hành lang nữa.”
“Muốn nói chuyện thì vào nhà nói.”
Thẩm Diệc Chu bật cười.
Bình thường anh rất ít cười.
Nhưng khoảnh khắc ấy...
Nụ cười của anh giống hệt một chàng trai hai mươi tuổi.
Ba năm sau.
Tôi đứng trên sân thượng tầng cao nhất của Quảng trường Thương mại Quốc tế Nam Thành.
Hôm nay...
Là đám cưới của mẹ tôi. ❤️
Thẩm Diệc Chu mặc bộ vest xanh đậm.
Mẹ tôi mặc chiếc váy dạ hội màu champagne.
Không có nghi thức xa hoa.
Không có hàng trăm bàn tiệc.
Những người có mặt hôm nay...
Đều là những người thật lòng quan tâm đến họ.
Ông cụ Thẩm ngồi ở hàng ghế đầu.
Cười đến mức không khép nổi miệng.
Diệp Chính Thanh làm chủ hôn.
Lục Cảnh Hành cũng đến.
Hiện giờ anh là Giám đốc dự án của công ty liên doanh.
Không còn là cậu ấm chỉ biết mặc đồ hiệu và lái Porsche nữa.
Làn da ngăm đen vì nắng gió công trường.
Trên cánh tay còn những vết sẹo do lao động để lại.
Khi cười lên...
Lại rất giống Lục Thừa Viễn thời trẻ.
Anh mang theo một món quà.
Là bức thư.
Bức thư năm đó cha anh viết cho mẹ tôi.
“Tổng giám đốc Tô...”
Anh dừng lại, cười.
“Không đúng.”
“Dì Tô.”
“Bức thư này dì giữ đi.”
Mẹ nhận lấy.
Nhưng không mở ra.
“Cha cháu...”
“Thật ra cũng không phải người xấu hoàn toàn.”
“Cháu biết.”
“Nhưng cũng chẳng phải người tốt.”
“Cháu cũng biết.”
Hai người nhìn nhau một giây.
Rồi cùng bật cười.
Trong hôn lễ, có người hỏi mẹ:
“Tổng giám đốc Tô.”
“Từ ngày rời khỏi nhà với hai bàn tay trắng cho đến hôm nay...”
“Khoảng thời gian nào là khó khăn nhất đối với bà?”
Mẹ suy nghĩ một lúc.
“Không có lúc nào là khó khăn nhất.”
“Thật sao?”
“Thật.”
“Vì tôi chưa từng nghĩ mình bị đuổi ra khỏi nhà.”
“Tôi là người tự lựa chọn rời đi.”
“Ngày đó bà không buồn sao?”
“Có chứ.”
“Buồn khoảng...”
Mẹ khẽ cười.
“Mười phút.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó tôi bắt đầu nghĩ bước tiếp theo nên làm gì.”
“Buồn bã không giải quyết được vấn đề.”
Tôi đứng bên cạnh nghe.
Bất giác nhớ lại ngày mưa ba năm trước.
Ngày mẹ cầm ô dắt tôi ra khỏi bệnh viện.
Ngày chúng tôi ngồi trên chiếc taxi cũ.
Tôi đã hỏi:
“Mẹ, giờ phải làm sao đây?”
Khi đó mẹ chỉ nói một câu:
“Ai bảo chuyện này kết thúc rồi?”
Thật ra.
Mẹ của ngày hôm ấy và mẹ của ngày hôm nay...
Chẳng có gì khác nhau.
Mang đôi dép cũ trong căn nhà thuê năm nào.
Hay đi đôi giày cao gót trong lễ cưới hôm nay.
Vẫn là cùng một người.
Luôn biết mình muốn gì.
Luôn biết bước tiếp theo ở đâu.
Cuối buổi tiệc.
Tôi đi ra khu sân thượng.
Khung cảnh Nam Thành về đêm trải dài dưới chân.
Xa xa.
Khu Công nghệ Đông Thành sáng rực ánh đèn.
Xa hơn nữa.
Logo của Thực Nghiệp Nhã Thanh tỏa sáng trên nóc tòa nhà trụ sở mới.
Lần cuối cùng Tiền Phương Hoa xuất hiện trước công chúng...
Là vào mùa đông năm ngoái.
Có người tình cờ gặp bà ta trong một siêu thị.
Bà đứng trước quầy sữa rất lâu.
Cuối cùng đặt hộp sữa nhập khẩu xuống.
Rồi lấy một hộp sữa nội địa.
Người chụp ảnh đăng tấm hình đó lên mạng.
Có người bình luận:
“Ngày trước cầm trong tay khối tài sản 1,8 tỷ tệ còn không đủ tiêu, giờ đến hộp sữa nhập khẩu cũng tiếc tiền mua.”
Một người khác đáp lại:
“Đừng cười nhạo bà ấy nữa.”
“Ai rồi cũng có lúc sa cơ.”
Mẹ nhìn thấy bình luận đó.
Nhưng không nói gì.
Bà mở điện thoại.
Chuyển khoản 20.000 tệ vào một tài khoản.
Phần ghi chú chỉ có một dòng:
Gửi Cảnh Hành. Bảo nó đưa cho mẹ nó. Đừng nói là tôi gửi.
Tôi nhìn thấy.
Nhưng cũng không hỏi.
Có những chuyện...
Không cần nói ra.
Trên đời này, điều khiến người ta hả lòng nhất không phải là nhìn kẻ thù sa ngã.
Mà là bản thân sống quá tốt.
Tốt đến mức chẳng còn bận tâm đối phương đang thất bại...
Hay đã đứng dậy được chưa.
Gió đêm từ Nam Thành thổi tới.
Thẩm Diệc Chu bước đến bên cạnh tôi.
“Tô Niệm.”
“Gì?”
“Gọi một tiếng ba nghe xem nào.”
“Biến.”
Anh bật cười.
Phía xa xa.
Ánh đèn thành phố nối tiếp nhau sáng lên.
Từ phía sân thượng vọng lại giọng của mẹ:
“Niệm Niệm.”
“Cắt bánh rồi, lại đây.”
Tôi quay đầu nhìn.
Mẹ đang đứng dưới ánh đèn.
Khóe môi mang theo nụ cười dịu dàng.
Sau lưng bà...
Là cả một tòa thành do chính tay bà xây nên.
—Hoàn