Tháng đầu tiên sau khi gia nhập Tinh Hà, tôi hoàn toàn không xuất hiện trước công chúng.
Không livestream.
Không lên hình.
Cũng không nhận bất kỳ cuộc phỏng vấn nào.
Tôi dành toàn bộ thời gian để xây dựng hệ thống.
Bắt đầu từ con số không.
Tự tay thiết lập bộ tiêu chuẩn phân cấp nội dung cho nền tảng, cơ chế đánh giá streamer và quy trình tiếp nhận các thương hiệu.
Tống Dĩ Thâm trao cho tôi toàn quyền quyết định.
Một đội ngũ nòng cốt gồm tám người cùng tôi gây dựng mọi thứ từ đầu.
Tôi kéo về hai cộng sự cũ.
Tiểu Lâm đã làm trợ lý livestream với tôi nhiều năm, được tôi bổ nhiệm làm Trưởng bộ phận Vận hành Streamer.
Ngoài ra còn có Dương Thiến, người từng phụ trách kết nối thương hiệu của Khấu Thi Đại.
Tôi mời cô ấy gia nhập Tinh Hà với vị trí Giám đốc Thương mại Thương hiệu.
Đội ngũ nhanh chóng đi vào guồng.
Ban ngày họp bàn phương án.
Ban đêm theo dõi số liệu rồi liên tục tối ưu cơ chế.
Chúng tôi tăng ca liên tục suốt hai mươi ngày.
Đến mức Đô Đô gần như chẳng còn gặp được mẹ.
Nhưng kết quả...
Hoàn toàn xứng đáng.
Chỉ trong vòng một tháng.
Số lượng thương hiệu gia nhập nền tảng Tinh Hà tăng 40%.
Có thêm 12 thương hiệu mỹ phẩm hạng nhất chính thức ký hợp tác.
Mỗi tuần.
Tống Dĩ Thâm đều họp với tôi một lần.
Anh chưa từng đến muộn.
Cũng chưa bao giờ nói lời thừa.
Mỗi cuộc họp chỉ xoay quanh vài câu.
"Tiến độ thế nào?"
"Có gì cần tôi hỗ trợ không?"
"Nếu không còn vấn đề thì tiếp tục."
Ngắn gọn đến mức...
Giống hệt một cỗ máy.
Nhưng...
Có một lần ngoại lệ.
Hôm đó sau khi họp xong.
Tôi vừa đứng dậy định rời đi thì anh bất ngờ gọi.
"Cố Niệm Sơ."
"Tôi đây."
Anh ngẩng đầu khỏi tập tài liệu.
"Lần trước cô có nói chuyện đón Đô Đô tan học."
"Nếu bên trường cần giờ đón cố định..."
"Cô có thể điều chỉnh lại lịch họp."
"Phía đội ngũ tôi sẽ giúp cô sắp xếp."
Tôi thoáng sững người.
Sao anh lại biết chuyện này?
Hình như...
Tôi chỉ vô tình nhắc một lần trong buổi liên hoan của đội.
Lúc đó tôi chỉ thuận miệng nói rằng dạo này tăng ca quá nhiều, không kịp đón con.
"...Được."
"Cảm ơn anh."
Anh chỉ gật đầu.
Rồi cúi xuống tiếp tục xem tài liệu.
Giống như vừa thuận miệng nói một chuyện chẳng đáng để bận tâm.
Tôi bước ra khỏi phòng họp.
Theo bản năng quay đầu nhìn cánh cửa kính đã khép lại.
Nhưng rồi cũng không nghĩ nhiều.
Tiếp tục quay về làm việc.