Chín giờ tối.
Đô Đô đã ngủ.
Tôi ngồi trên sofa trong phòng khách, nhắn tin trả lời Tống Dĩ Thâm.
"Chào anh Tống. Nếu thuận tiện, chiều mai chúng ta có thể gặp."
Tin nhắn được trả lời gần như ngay lập tức.
"Được."
"Tôi sẽ bảo trợ lý gửi địa chỉ cho cô."
"Hai giờ chiều có được không?"
"Được."
Chẳng mấy chốc.
Trợ lý của anh gửi địa chỉ tới.
Tầng 67 của một tòa nhà văn phòng tại Lục Gia Chủy.
Trụ sở Quỹ đầu tư Khải Minh.
Tôi cất điện thoại.
Mở laptop.
Bắt đầu tổng hợp toàn bộ số liệu của mình trong nhiều năm qua.
Số lượng nhãn hàng từng hợp tác.
Tổng GMV.
Chân dung người theo dõi.
Tỷ lệ hoàn trả hàng.
Tỷ lệ khách hàng mua lại.
Đó...
Chính là quân bài mạnh nhất của tôi.
Bất kể đàm phán với ai.
Dữ liệu luôn là thứ biết nói trước tiên.
Đến mười một giờ rưỡi đêm.
Hộp thư điện tử bất ngờ hiện thông báo có email mới.
Người gửi...
Phòng pháp chế của Tinh Diệu Media.
Một lá thư luật sư chính thức.
Tôi lướt qua nội dung.
Quả nhiên giống hệt những gì luật sư đã nói.
Yêu cầu tôi bồi thường 3.000.000 tệ.
Ngoài ra còn bổ sung thêm một điều.
Trong vòng 48 giờ, tôi phải xóa toàn bộ những phát ngôn liên quan đến Tinh Diệu Media trên tất cả các nền tảng mạng xã hội.
Nếu không...
Họ sẽ khởi kiện tôi vì tội xâm phạm danh dự.
Tôi cẩn thận nhớ lại.
Từ đầu đến cuối...
Tôi chưa từng đăng bất kỳ bài viết nào nói về Tinh Diệu Media trên mạng xã hội.
Thứ duy nhất tôi nói...
Là một câu ngay trong buổi livestream.
"Công ty vừa sa thải tôi."
Một câu nói đúng sự thật...
Mà cũng được tính là xâm phạm danh dự sao?
Tôi chuyển tiếp email cho luật sư.
Kèm theo đúng một câu.
"Thêm điều này vào đơn phản tố."
Sau đó.
Tôi tắt máy tính.
Đi tắm.
Lên giường ngủ.
Ngày mai...
Vẫn còn một trận chiến lớn đang chờ tôi.