【Liếm cẩu liếm cẩu, hai bàn tay trắng.】
【Nữ phụ Lý Tri Dao quá ngốc rồi, người đàn ông không thích cô, có làm liếm cẩu thế nào cũng vô dụng.】
Bình luận đột nhiên nhảy ra.
Làm tôi trợn tròn cả mắt.
Bởi vì Lý Tri Dao mà bình luận nhắc đến, chính là đại tiểu thư kim chủ của tôi.
Hôm nay là đông chí.
Đầu bếp nhà Lý Tri Dao dùng hải sản tươi sống vận chuyển bằng đường hàng không để làm sủi cảo.
Cô ấy nếm thử cảm thấy rất ngon.
Ngay lập tức dùng hộp giữ nhiệt đựng đầy một hộp, bảo tôi mang giao cho người con trai mà cô ấy thích, Tạ Mặc.
Từ hồi đại học năm nhất, cô ấy đã bắt đầu thích Tạ Mặc.
Nhưng Tạ Mặc ghét cô ấy, mỗi lần cô ấy tặng đồ cho anh ta, anh ta đều nổi trận lôi đình với cô ấy.
Vì thế, Lý Tri Dao thuê tôi làm người chạy vặt, đi giao đủ thứ đồ tốt, đưa tiền, tặng nhà các kiểu cho Tạ Mặc.
Bởi vì hôm nay tuyết rơi dày, Lý Tri Dao đã chuyển cho tôi mười vạn tệ tiền công chạy vặt!
Tạ Mặc biết tôi đến giúp Lý Tri Dao giao sủi cảo và rượu, sắc mặt rất lạnh lùng: "Tôi không thèm sự bố thí của cô ta!"
"Cô đi nói với cô ta, tôi sẽ không nhận bất cứ thứ gì của cô ta, và cũng mãi mãi không bao giờ thích cô ta!"
Trải qua quá nhiều lần thái độ tồi tệ như vậy của anh ta, tôi đã chai sạn rồi.
Không nói nhiều lời.
Ép buộc đặt hộp giữ nhiệt và rượu xuống sàn nhà trong phòng.
"Tôi đã nói là tôi không nhận! Cô ta làm vậy chỉ khiến tôi thấy buồn nôn!" Tạ Mặc dùng sức đóng cửa lại, cánh cửa kẹp vào đầu tôi, trước mắt liền tối sầm nổ đom đóm.
Bình luận lại một lần nữa nhảy lên điên cuồng trước mắt tôi:
【Nữ phụ có tiền có nhan sắc, chỉ là không có não, nam nữ chính đều đã sống chung rồi, cô ta còn tưởng nam chính chỉ xem nữ chính như em gái ruột đấy.】
【Anh ta là một người đàn ông to xác qua ngày đông chí chẳng lẽ còn có thể chết đói được sao, hơn nữa còn có thanh mai nữ chính ở bên cạnh bồi tiếp, nữ phụ còn sai người chạy vặt lặn lội trời tuyết lớn đi giao sủi cảo cho bọn họ, gớm ghiếc.】
【Quá ngốc quá ngốc rồi, đáng đời cuối cùng bị nam chính tống vào trại thương điên chết thảm, nam nữ chính trắng trợn nhặt được khối tài sản tỷ đô của nhà cô ta để hưởng phúc.】
【......】
Vốn dĩ tôi vẫn luôn nghĩ không thông, Tạ Mặc ngoại trừ có khuôn mặt đẹp ra thì xuất thân trong một gia đình bình thường, tính cách âm u, tìm việc làm thì còn cao không tới thấp không xong.
Anh ta lấy đâu ra cảm giác ưu việt, mà lại thù ghét như kẻ thù đối với một người con gái suốt hơn bốn năm trời cho anh ta ăn, cho anh ta dùng, cho anh ta tiền?
Bây giờ nhìn thấy những bình luận này, tôi mới hiểu ra.
Đại tiểu thư kim chủ Lý Tri Dao của tôi, lại là nữ phụ bia đỡ đạn trong sách, là đá lót đường trong câu chuyện tình yêu của nam nữ chính?!
Tôi: "Dựa vào cái gì?!"
Tôi vẫn còn đang ngẩn người.
Lúc này Kiều Y Tuyết mặc áo sơ mi nam, để lộ đôi chân dài từ trong phòng ngủ bước ra.
Cô ta cười nhẹ một tiếng: "Lăng Thi Thi, lại là cô à? Lại đến chạy vặt cho Lý Tri Dao sao?"
Nhìn thấy đồ vật trên sàn, cô ta dùng giọng điệu hơi bất đắc dĩ tiếp tục nói: "Đây lại là đồ Lý Tri Dao bảo cô mang đến à? Chúng tôi thực sự không muốn nhận đồ của cô ta, cô ta làm như vậy thực sự rất đáng ghét."
"Được rồi, tôi sẽ khuyên A Mặc, để anh ấy ăn, cô cũng đã mang đến rồi, tóm lại không thể vứt đi được."
"Nếu đồ đã giao đến nơi rồi thì cô mau đi đi, đừng chọc A Mặc không vui nữa, anh ấy ghét Lý Tri Dao cỡ nào cô cũng đâu phải không biết."
Bình luận càng điên cuồng hơn:
【Đã lâu không thấy nam nữ chính nào tiện như vậy rồi, có một loại cảm giác bất lực vì không thể vung cái tát qua màn hình được.】
【Hai người này đúng là song tiện hợp bích, trời sinh một cặp, vừa ăn cướp vừa la làng, ngoài miệng nói không thèm, sau đó hai người bọn họ chẳng phải đều ăn hết sao, còn vì nữ chính ăn no quá mức, nữ phụ lại bị nam chính ghi hận.】
【Theo tôi thấy, sủi cảo này đem cho bọn họ ăn, còn không bằng cho chó ăn, chó ăn xong còn biết vẫy đuôi dỗ chủ nhân vui vẻ đấy.】
Thì ra, Kiều Y Tuyết là nữ chính.
Mắt thấy Kiều Y Tuyết cúi người, chuẩn bị đem sủi cảo và rượu trái cây mang vào trong.
Tôi rùng mình một cái, nhanh chóng ngồi xổm xuống.
Bởi vì quá gấp, tôi còn bị ngã.
Sợ rằng chậm một bước, tôi mặc kệ việc đứng dậy, bò tới đem sủi cảo và rượu trái cây đều ôm đoạt vào trong lòng.
Kiều Y Tuyết: "!"
Tôi: "Nếu Tạ Mặc đã nói không thèm, tôi sẽ không ép buộc người khác."
Bởi vì lúc này bên cạnh cũng không có chó.
Tôi mở nắp hộp giữ nhiệt ra, trực tiếp dùng tay, hết cái này đến cái khác, nhét sủi cảo vào trong miệng.
Sủi cảo vẫn còn nóng hổi, mùi vị thơm ngon đầy nước tươm, ngon muốn chết.
Chưa được một lúc, tôi đã ăn sạch sẽ cả một hộp sủi cảo.
Ăn xong sủi cảo thì khát nước, tôi lại mở chai rượu ra, uống cạn luôn cả một chai rượu trái cây.
Hai người Kiều Y Tuyết và Tạ Mặc đều kinh ngạc đến ngây người.
Lại nhìn hộp giữ nhiệt và chai rượu trống không, Kiều Y Tuyết không cười nữa, khuôn mặt trắng nõn đều tức giận đến xanh lét.
Còn Tạ Mặc, nhìn sắc mặt càng đen hơn kia của anh ta, rõ ràng là càng không vui.
【Đệt, người chạy vặt nhỏ bé uy vũ!】
【Tôi biết ngay mà, cô ấy trung thành với kim chủ của mình như vậy, chắc chắn không nhìn nổi Lý Tri Dao bị đôi cẩu nam nữ này làm cho thấp hèn!】
【Vãi, mọi người nhìn biểu cảm của Tạ Mặc và Kiều Y Tuyết kìa, bọn họ vẫn luôn nuốt nước bọt ực ực, nhìn một cái là biết muốn ăn sủi cảo và rượu này rồi, thấy người chạy vặt nhỏ bé ăn uống sạch sẽ, hai người tức giận đến mức mắt bốc khói rồi, hahaha, buồn cười chết tôi.】
Tôi cảm thấy rất kỳ lạ, chẳng phải Tạ Mặc không thích đồ của Lý Tri Dao sao? Chẳng phải thấy buồn nôn sao?
Tôi đã ăn hết rồi, cũng không ép nhét cho anh ta, anh ta có gì mà không vui chứ?