Bữa tiệc của nhà họ Thịnh vẫn như cũ.
Xa hoa, tốn kém, đông nghịt người, tất cả đều là làm màu giữ thể diện.
Nhưng mà đồ ngọt tự chọn thì ăn dở tệ.
Tôi nhăn mũi ăn ba miếng bánh ngọt nhỏ, Thịnh Kiểu Kiểu cuối cùng cũng không phụ sự mong đợi của mọi người mà đi tới.
Cô ta mặc trên người chiếc váy dạ hội thiết kế mới nhất của Dior, vểnh mặt tự đắc bước đến trước mặt tôi, đưa cho tôi xem chiếc nhẫn kim cương đeo trên ngón tay của cô ta:
"Thịnh Phỉ Nhiên, Giang Kỳ cầu hôn tôi rồi."
Khóe miệng cô ta cong lên, để lộ ra một nụ cười đầy ác ý:
"Còn về phần cô, chẳng quen biết ai, nếu sống không nổi nữa, tôi ngược lại có thể xin xỏ bố mẹ giúp, để cô đến làm hầu gái rửa chân cho tôi."
Tôi có chút không hiểu mô tê gì.
Tôi chỉ mới một tháng không làm thiên kim tiểu thư thôi mà, bây giờ thế mà lại xuất hiện thêm chức vụ nha hoàn rửa chân này nữa sao?
Vị hôn phu cũ Giang Kỳ vội vã chạy đến, kéo tay Thịnh Kiểu Kiểu một cái:
"Đừng làm khó Phỉ Nhiên."
Sắc mặt của Thịnh Kiểu Kiểu đột nhiên thay đổi:
"Trong lòng anh vẫn còn đang nhớ thương hồ ly tinh này đúng không?!"
Giang Kỳ đau đầu nhức óc kéo cô ta rời đi để dỗ dành.
Hai mươi phút sau, lại đi ngược trở lại.
Hắn ta nhìn tôi, hốc mắt đỏ lên trước:
"Xin lỗi em, Phỉ Nhiên, lúc trước đã dùng những lời tổn thương người khác như vậy để nói em.
"Anh chỉ là tâm trạng quá kích động, đó không phải là bổn ý của anh."
Hắn ta dời mắt đi:
"Anh biết, chú nhỏ ép buộc em, nhốt em lại rồi.
"Khoảng thời gian này, em đã chịu khổ rồi."
Giang Kỳ nắm chặt tay tôi, nhét vào trong tay tôi một gói thuốc, thấp giọng nói:
"Có một chuyện, chỉ có em mới giúp được anh.
"Bên trong này là thuốc kích dục hạng nặng, hôm nay em hãy mượn cơ hội này bỏ vào ly rượu của chú nhỏ, để chú ấy uống, chú ấy sẽ không đề phòng em đâu.
"Chuyện tiếp theo, anh đã sắp xếp xong xuôi cả rồi.
"Mặc dù không thể khiến chú ấy tổn thương gân cốt, nhưng cũng có thể làm cho chú ấy thân bại danh liệt, khiến cho việc đoạt quyền của anh trở nên dễ dàng hơn."
Hắn ta nhìn sâu vào mắt tôi, thâm tình nói:
"Trong lòng anh rất rõ, người em thích vẫn luôn là anh.
"Em cố gắng nhẫn nhịn thêm một chút, đợi anh nắm quyền nhà họ Giang, sẽ liền lập tức hủy bỏ hôn ước với Thịnh Kiểu Kiểu, cứu em ra ngoài."
Tôi nhìn hắn ta mỉm cười:
"Được thôi."
Tôi cầm lấy gói thuốc, lại xoay người cầm lên một ly rượu sâm panh, đưa cho hắn ta:
"Vậy chúng ta quyết định thế nhé."
Giang Kỳ đỏ hoe hai mắt, chậm rãi uống cạn một ly rượu.
Tôi cười đến mức càng thêm hiền lành thuần khiết, hướng về phía hắn vẫy vẫy tay:
"Thịnh Kiểu Kiểu lại bắt đầu nổi cáu ở bên kia rồi kìa, anh mau chạy qua đó dỗ dành đi."
Tôi híp mắt cười nhìn Giang Kỳ bước đến bên cạnh Thịnh Kiểu Kiểu.
Tôi quả thực đã bỏ thuốc vào rồi.
Chỉ có điều, là bỏ vào trong ly sâm panh mà Giang Kỳ vừa mới uống.
Mặc dù IQ của tôi quả thực không cao cho lắm, nhưng mấy người cũng không thể coi tôi là đồ thiểu năng được đâu chứ.
Bất kể "sự an bài" tiếp theo của Giang Kỳ là cái gì, thì cứ tự làm tự chịu, tự mình mà tận hưởng đi.
Tâm trạng của tôi vô cùng tốt quay đầu lại.
Vừa xoay người, liền chạm ngay ánh mắt của Giang Triều.
Nụ cười trên mặt tôi lập tức cứng đờ.
Giang Triều một thân âu phục cao cấp, dáng người hơi dựa vào tường.
Ngón tay rõ khớp xương bưng ly sâm panh khẽ lắc lư, cũng không biết đã nghe lén được bao lâu rồi.
Hắn đặt ly rượu xuống, ngay sau đó, một nụ cười không chút báo trước nở rộ trên khóe môi.
Mở miệng, là chất giọng ôn hòa chậm rãi, tựa như khúc dạo đầu săn mồi của kẻ đi săn:
"Phỉ Nhiên, em muốn hạ thuốc tôi sao?"
Hắn kéo tôi đang ngây người ra, rời khỏi bữa tiệc, trở về bên trong chiếc Cullinan.
Hầm để xe dưới mặt đất, vạn vật tĩnh mịch.
Chỉ có tiếng tim đập thình thịch liên hồi của tôi, tôi rũ mắt, chột dạ không dám nhìn hắn.
Tên chó Giang Kỳ! Anh hại tôi rồi!
Tôi ấp úng giải thích:
"Tôi không hề nghĩ đến việc hạ thuốc anh, cái này là muốn lấy ra hạ thuốc Giang Kỳ mà."
Giang Triều thế mà lại không có vẻ gì là tức giận, mang theo đầy hứng thú mở gói thuốc kia ra, phân biệt một chút:
"IWE số 4, thuốc kích dục kiểu mới, dược lực kéo dài sáu tiếng đồng hồ."
Hắn cầm lấy một viên thuốc, dưới ánh mắt kinh ngạc của tôi, yết hầu lăn lộn, nuốt xuống.
Tôi mở to hai mắt:
"Anh làm cái gì vậy!"
Hắn nhẹ giọng nói:
"Dược lực còn có nửa tiếng nữa mới phát tác."
Thứ đó tựa như đang đan dệt ra những sợi tơ vô hình trong không khí, từng sợi từng sợi một quấn chặt lấy con mồi.
Những ngón tay chai sần do bóp cò súng của Giang Triều nắn vuốt dái tai tôi, đầu ngón tay vuốt ve làn da mềm mịn, mang đến một xúc cảm khiến người ta run rẩy sợ hãi.
Hơi thở phả lên vành tai tôi, xen lẫn mùi đàn hương nhàn nhạt, cùng với sự nguy hiểm không thốt nên lời:
"Cửa xe không khóa, bảo bối, em còn có nửa tiếng đồng hồ để trốn chạy.
"Nếu không, cho dù em có khóc đến khản cả giọng, tôi cũng sẽ không buông tha cho em đâu."