Buổi tối hôm đó, Giang Triều trở về nhà có hơi muộn một chút.
Hắn thay tây trang, hướng tôi mỉm cười:
"Hôm nay có ngoan ngoãn ăn cơm tử tế không?"
Lời nói của Giang Kỳ văng vẳng vây quanh bên tai.
——Hắn vì muốn độc chiếm em, không chừa thủ đoạn, thậm chí sẽ tự tay hủy hoại em.
——Đừng tin tưởng hắn.
Giang Triều ngoảnh mặt qua, hôn tôi một cái:
"Sao thế bảo bối, sắc mặt lại khó coi như thế này?"
Tôi thong thả thở ra một hơi.
Mở giao diện tin nhắn với Giang Kỳ, chìa chiếc điện thoại ra trước mặt hắn.
Giang Triều sững sờ.
Tầm mắt liếc vội xuống bên dưới, biểu cảm cũng càng ngày càng cứng ngắc.
Tôi lẩm nhẩm rầu rĩ:
"Chỉ cần anh lên tiếng giải thích với tôi, tôi liền sẽ tin tưởng anh."
Tôi là một đứa cũng không tính là lanh lợi gì cho cam.
Toán cao cấp tôi giải không nổi, các mối quan hệ xã giao thì bù lu bù loa mù tịt, những điều khoản đàm phán thương nghiệp lại càng không.
Thế nhưng, tôi biết rất rõ, Giang Triều yêu tôi.
Tôi có thể cảm nhận được tình cảm nồng nàn chân thật của hắn.
Tôi lựa chọn đặt niềm tin vào hắn.
Giang Triều ẵm tôi ngồi lên đùi hắn, ôm chặt lấy tôi, đầu ngón tay thô ráp sờ soạng trên khuôn mặt.
Tôi có thể cảm nhận được trái tim hắn đang đập lên từng nhịp, cùng rung động đồng điệu với nhịp đập của tôi.
Rũ mắt cúi nhìn, thái độ nghiêm túc, rành rọt từng chữ:
"Phỉ Nhiên, tôi quả thật đã biết chuyện em là thiên kim giả từ lâu rồi.
"Thế nhưng tôi, cho tới nay cũng chưa từng nảy sinh ý định tiết lộ chuyện này cho bất kỳ ai.
"Tôi thừa nhận, tôi đúng là đã từng lóe lên ý niệm đen tối muốn độc chiếm em cho riêng mình.
"Nhưng tôi lại càng hy vọng em có một mạng lưới quan hệ xã hội lành mạnh, có bố mẹ và người thân thương xót che chở cho em.
"Bảo bối, em có biết vì sao hôm nay tôi lại về nhà trễ không?"
Giang Triều lấy ra một xấp tài liệu dày cộm.
Bên trong đó, có giấy tờ chuyển nhượng tài sản, hợp đồng chuyển giao cổ phần, hợp đồng bảo hiểm giá trị lớn, quỹ tín thác gia tộc......
Người thụ hưởng toàn bộ đều đứng tên tôi.
Chỉ cần tôi đặt bút ký tên ở hàng phía dưới cùng, tôi sẽ không duyên không cớ mà hưởng trọn khối gia sản kếch xù.
Tôi như chết lặng:
"Anh... tại sao lại cho tôi nhiều tiền thế này?"
Hơn thế nữa, cái này cũng không chỉ đơn thuần là tiền tài.
Mà còn bao hàm cả một phần cổ phần của cái tập đoàn khổng lồ nhà họ Giang kia, cùng những pháp lý, tài chính, bộ phận bảo an kèm theo.
Cho dù tôi chỉ có một thân một mình, thì cũng có thể đến bất kỳ ngóc ngách nào trên cái thế giới này, mà ung dung tự tại tận hưởng cuộc sống.
Hắn chôn mặt sau hõm cổ tôi.
Tôi cảm giác có một dòng chất lỏng ươn ướt trượt dài qua cổ mình.
Chất giọng trầm khàn của Giang Triều, khẽ cất lên bên tai tôi:
"Bởi vì tôi hy vọng Phỉ Nhiên của tôi, luôn luôn vui vẻ tự do, một đời bình an suôn sẻ.
"Dù cho em có yêu tôi, hay là không yêu tôi đi chăng nữa; dù em ở bên cạnh tôi, hay là tìm kiếm một bến đỗ mới.
"Tôi đều mong em có thể sống thật vui vẻ hạnh phúc, sẽ không bị bất cứ kẻ nào làm tổn thương, bình an đi qua hết cuộc đời này."
Giang Triều nhìn sâu vào đáy mắt tôi, long lanh gợn sóng, tựa như một mặt hồ êm đềm.
Trong mặt hồ phẳng lặng kia, duy nhất chỉ phản chiếu lại hình bóng của một mình tôi:
"Bởi vì anh yêu em."