Cận Tết, tôi gần như mỗi ngày đều ở trong nhà kính, chẳng quan tâm gì đến thế giới bên ngoài.
Ngày trước tôi là dân code, giờ thì là nông dân chính hiệu.
Ớt mà bố mẹ tôi trồng có sản lượng rất cao, mỗi sáng chúng tôi dậy sớm hái một đợt, tranh thủ trước 9 giờ giao cho các siêu thị và chợ trong vùng. Chiều 6 giờ hái tiếp một đợt, đóng gói vào hệ thống lạnh để vận chuyển đi xa hơn, sáng hôm sau chúng sẽ xuất hiện trên mâm cơm của một gia đình nào đó.
Bố tôi nói, đất đai không bao giờ phụ lòng người, gieo gì thì sẽ gặt nấy.
Thật vậy, mấy tháng làm việc trên ruộng, là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời trưởng thành của tôi. Không đấu đá, không nịnh bợ.
“Lão Tiêu à, con gái ông được đấy, chẳng chút tiểu thư nào cả, ngày nào cũng giúp bốc ớt chất xe đấy.”
Mấy bác tài lái xe thu mua ớt ngày nào cũng đến, nhanh chóng thân quen, thấy tôi mạnh mẽ tháo vát thì hay đùa cợt trêu ghẹo.
“Đương nhiên rồi, con bé là bảo bối của tôi mà. Nó chịu về làm nông, tôi mừng còn không kịp.”
Giờ ngày nào bố tôi cũng cười hớn hở, nhất là khi có người khen con gái.
Trước kia ông còn lo tôi lớn tuổi mà chưa lấy chồng, gọi điện về là giục suốt. Giờ thì chẳng thấy nói gì nữa.
Ông nói: “Gấp gì chứ, giờ là lúc làm nên chuyện.”
Dương Tuấn Khải từng nhiều lần gọi điện mời tôi quay lại làm việc, tôi đều từ chối.
Hứa Nguyên nói đúng một điều: con người sống phải biết tự lượng sức. Tôi không giỏi đấu đá, càng không biết nịnh bợ, vậy thì chẳng hợp để tranh đấu chốn công sở.
Sau này, Dương Tuấn Khải đến nông trại thăm tôi, rồi cũng không khuyên gì nữa.
Sau khi về quê, tôi không chỉ học được cách xới đất lên luống, mà còn học được rất nhiều kỹ thuật trồng trọt trong nhà kính. Nhà kính trồng ớt do tôi tự xây dựng còn vượt qua cách trồng đơn thuần của bố mẹ, tôi tự tay trồng ra nhiều giống ớt năng suất cao hơn, đồng thời cùng một vài người trẻ có cùng chí hướng, thành lập công ty nông nghiệp, chế biến ra các loại tương ớt và sản phẩm nông sản được giới trẻ yêu thích.
Chúng tôi không còn là những viên gạch, những con ốc vít lạnh lẽo trong thành phố dễ bị người ta chà đạp, mà là những nông dân thế hệ mới bám rễ vào đất đai, cùng nhau dùng công nghệ hiện đại và phương pháp truyền thông hiện đại, để sản phẩm của chúng tôi có thể đến với muôn nhà dưới nhiều hình thức đa dạng hơn.
--Hết--