Hôm sau tôi bắt đầu nhờ người tìm giúp luật sư phù hợp. Tuy tôi có thể tự tìm hiểu thủ tục trọng tài lao động trên mạng, nhưng vừa tốn thời gian vừa thiếu chuyên môn.
Rất nhanh, Dương Tuấn Khải đã giới thiệu cho tôi một luật sư họ Trương, chuyên xử lý các vụ kiện tụng lao động.
Tôi lập tức đến gặp luật sư Trương, quả nhiên rất đáng tin.
Theo lời dặn của anh ấy, tôi chuẩn bị sẵn các tài liệu liên quan và sao chép lại bản ghi âm hôm đó.
Anh ấy xem xong liền nói bằng chứng rất đầy đủ, khả năng thắng rất lớn.
Nhớ lại lời “Diệt Tuyệt Sư Thái” nói có người chống lưng, tôi vẫn có chút lo lắng. Luật sư Trương nghe xong chỉ mỉm cười:
“Cô không cần lo chuyện đó, bây giờ các thẩm phán đều chịu trách nhiệm suốt đời, nghĩa là xử lý vụ án nào thì phải chịu trách nhiệm cả đời. Nếu cô vẫn lo bên kia có người quen trong tòa án, tôi có thể điều tra trước, sau đó yêu cầu thay đổi người thụ lý vụ án.”
Tôi cuối cùng cũng yên tâm, nộp đơn xin trọng tài lao động.
Lúc tôi đang đóng gói đồ đạc trong phòng trọ chuẩn bị gửi về quê, thì nhận được một lời mời kết bạn trên WeChat.
“Chị Tiêu, em là Tiểu Trần, người mới bên vận hành của công ty Tân Nhạc, em có chút việc muốn hỏi chị.”
Tôi không trả lời. Trước đó Tiểu Lý bên nhân sự có kể nhỏ với tôi, Hứa Nguyên mới tuyển một sinh viên mới ra trường, lại còn không phải chuyên ngành IT. Mọi người chỉ dám bực chứ không dám nói.
Từ sau khi tôi rời đi, lại có vài nhân viên cũ nữa lần lượt nghỉ việc. Giờ công ty rơi vào vòng luẩn quẩn, không ai muốn làm việc. Những người chỉ giỏi khua môi múa mép lại chiếm hết ghế quản lý, còn những người thực sự làm việc thì như trâu ngựa, chẳng ai coi trọng.
Cũng đúng, sếp lớn vốn không xuất thân từ kỹ thuật, bên đầu tư lại đưa vào một đám chuyên gia “nói thì hay”, không coi trọng kỹ thuật nên mới ra nông nỗi này.
Tôi không trả lời lời mời kết bạn kia. Một ngày sau, Hứa Nguyên vậy mà đích thân gọi điện tới, mở miệng đã chất vấn:
“Tôi bảo người mới add WeChat cô, sao cô không chấp nhận?”
“Tôi chấp nhận để làm gì?”
“Cô thái độ kiểu gì đấy? Người mới phải tiếp quản công việc của cô, cô đương nhiên phải luôn online để phối hợp bàn giao chứ?”
“Công việc của tôi đã bàn giao xong rồi. Giấy bàn giao là chính anh ký mà, anh quên rồi sao?”
Tôi lập tức chụp ảnh phiếu bàn giao gửi cho anh ta.
“Cô! Tôi mặc kệ! Cô chưa bàn giao xong, nhất định phải quay lại công ty bàn giao trực tiếp cho tôi!”
Hứa Nguyên hoàn toàn không ý thức được rằng anh ta đã không còn là sếp của tôi nữa, vẫn cứ hùng hổ như cũ.
“Xin lỗi, tôi không có nghĩa vụ phải theo ý anh!” Tôi dứt khoát cúp máy.
Tất cả tài liệu tôi đều đã lưu trong máy tính. Khi bị lấy máy đột ngột, tôi đã lưu file ở thư mục rất sâu, mấy file quan trọng còn được mã hóa.
Họ tìm thấy thì coi như may, mở được thì chứng minh trình độ, còn liên quan gì đến tôi?
Dù sao tài liệu quan trọng phải mã hóa cũng là quy định của công ty, tôi cũng đã “bàn giao” rồi.
Nghĩ đến việc Hứa Nguyên còn có thể gọi lại, tôi trực tiếp cho vào danh sách đen.