Nhưng rất nhanh sau đó, nhân viên mới lại đến hỏi tôi mấy câu rất cơ bản, tìm trên mạng đâu cũng có, tôi liền mặc kệ không trả lời.
Kết quả, Hứa Nguyên lại gọi điện đến nổi điên: “Người ta hỏi cô mà sao không trả lời? Mau trả lời cậu ta đi!”
“Anh là ai vậy? Tôi mắc gì phải trả lời, các người cũng có trả tiền đâu.”
Không thể không nói, Hứa Nguyên cũng biết co biết duỗi. Lập tức chuyển khoản riêng cho tôi 5.000 tệ. Tôi rộng lượng giải đáp vài câu.
Nhưng rất nhanh, tên đó lại quay về hỏi mấy câu ngu như cũ, mà Hứa Nguyên lại còn tiếp tục gây sự với tôi, lại là một tràng điên rồ:
“Cô muốn tiền chứ gì, lão tử cho cô! Đến khi cô chết rồi, lão tử cũng sẽ tiếp tục đốt tiền cho cô!”
Tôi thật sự hết chịu nổi nữa, đúng là mắc chứng dị ứng với kẻ ngu, đến tiền cũng không xoa dịu được. Tôi liền bảo thẳng với nhân viên mới: đừng hỏi tôi nữa.
“Không biết thì đi hỏi Bách độ đi.”
Thế là tôi lại có một khoảng thời gian thanh tịnh. Nhưng chẳng bao lâu sau, hắn lại đến, lần này biết tự tìm cách giải quyết vấn đề trước rồi mới hỏi. Chỉ là lần này vấn đề khá nghiêm trọng, mà tài liệu trên mạng thì tốt xấu lẫn lộn, hắn chụp màn hình gửi cho tôi nhờ xác nhận.
Tôi vừa nhìn liền biết, cơ hội trời ban đây rồi. Thế là tôi gửi lại một sticker biểu cảm like. Ba mươi giây sau mới chốt thêm câu: “Chúc mừng cậu, biết dùng Bách độ rồi.”
Vài phút sau, người kia gửi tới một loạt tin nhắn.
“Cứu với, có cái gì đó đang tự động xóa mất rồi. Bây giờ tôi phải làm sao?”
“Xong rồi, xong đời rồi.”
Rất nhanh, điện thoại của Hứa Nguyên gọi đến, giận dữ gào lên:
“Tiêu Tình, cô đã làm gì thế hả? Lão tử ra lệnh cho cô, mau quay lại công ty sửa máy chủ ngay!”
“Xin lỗi nhé, cái này chắc là bản vá cũ lỗi rồi, tôi cũng bó tay.” Lúc đó tôi đang nằm phơi nắng trong sân quê, hưởng thụ cái nắng ấm của mùa đông, dễ chịu khỏi phải nói.
“Cô lập tức đến đây! Không thì tôi báo công an, kiện cô phá hoại hệ thống công ty!” Hứa Nguyên rõ ràng không tin, tiếp tục uy hiếp tôi.
“Tùy anh, mau đi báo công an đi, chuyện này chẳng liên quan gì đến tôi cả, do người anh tuyển tin bậy tin bạ từ Bách độ đấy.” Tôi cũng không chịu lép vế, nói xong liền dập máy.
Với thao tác của nhân viên kia, chắc chắn đã xóa mất mã nguồn trên ít nhất 2 máy chủ, đúng lúc giờ cao điểm, công ty phải bỏ tiền thuê chuyên gia khẩn cấp mới mong khôi phục.
Còn trách nhiệm liên đới của Hứa Nguyên, chắc cấp trên của hắn cũng không cứu nổi lần này.
Rất nhanh sau đó, tôi nghe nói dù Hứa Nguyên đã đẩy nhân viên mới ra chịu tội thay, nhưng vẫn không thoát nổi kiếp nạn, bị đuổi việc thẳng tay.
Hơn nữa vì có lỗi nghiêm trọng gây thiệt hại lớn cho công ty, hắn không chỉ không được bồi thường mà còn bị sa thải nhục nhã.
Lâm Chi Linh buộc phải bỏ tiền thuê một người có trình độ rất cao từ công ty khác về, với mức lương gấp đôi để làm cùng một công việc. Coi như đây là một vết nhơ lớn trong sự nghiệp mà cô ta từng cho là huy hoàng.
“Chị Tình, chị không biết đâu, lúc đó CEO chửi cô ta té tát ngay giữa cuộc họp, mặt mũi cô ta lúc đi ra méo xệch luôn.” Tiểu Lý bên nhân sự, một trong số ít nhân viên cũ còn lại, vẫn thích kể tôi nghe mấy chuyện trong công ty.