Một ngày trước khi ra tù, tôi còn nghĩ.
Mấy người bạn chơi cùng trong cô nhi viện lúc nhỏ giờ đều thành ông lớn bà lớn rồi, tôi chắc cũng sẽ được đông sơn tái khởi thôi.
Cho nên sau khi ra tù, tôi đặc biệt đặt một quán cơm gọi bọn họ tới, định bụng ôn lại tình cảm.
Ba năm trước, bốn người chúng tôi hùn vốn mở một công ty quần áo.
Lúc đó em út Cẩm Bảo Châu cần tiền học đại học.
Thằng em Kỷ Niệm Khê muốn đi hát cũng cần tiền.
Tôi lớn tuổi hơn bọn họ, người chịu trách nhiệm là tôi.
Lúc công ty xảy ra chuyện, vì để không liên lụy đến họ, tôi đã nhận hết tội lỗi và vào tù.
Ở trong tù ba năm, chỉ có Kỷ Niệm Khê đến thăm tôi một lần.
Nó nhìn thấy tôi gầy trơ xương thì nói năng cũng lắp bắp:
"Em hiện tại đã là thực tập sinh rồi, sau này sẽ rất bận, có thể... không đến được nữa."
Không sao cả, tôi cười xòa xua tay.
Tôi biết bọn họ đều bận rộn, tôi là "lão đại" trong cái nhóm nhỏ này làm sao có thể so đo với đàn em được.
Sau khi ra tù, tôi gọi bọn họ cùng nhau ăn cơm.
Bọn họ thế mà đều đến cả, thay đổi cũng rất lớn.
Lương Tư Hiên hình như vừa mới họp xong, mặc âu phục ôm dáng, cà vạt kẻ sọc xám đen.
Cử chỉ giơ tay nhấc chân đều ung dung, sang trọng.
Hoàn toàn khiến người ta không nhìn ra được, cậu ấy lúc nhỏ ở cô nhi viện vì không thích nói chuyện mà bị đánh rất nhiều, bị đói bụng không biết bao nhiêu lần.
Lương Tư Hiên là đưa Cẩm Bảo Châu cùng đến.
Cẩm Bảo Châu là em gái nhỏ nhất trong nhóm bốn người chúng tôi.
Cẩm Bảo Châu uốn tóc xoăn màu nâu, mặc váy trắng nhỏ, xinh đẹp giống như một con búp bê tây.
Tôi liền nhớ tới lúc trước ở cô nhi viện có thằng nhóc cứ thích lấy tay bẩn sờ vào con bé.
Con bé tức đến phát khóc, tôi liền vả cho mấy thằng nhóc đó mấy cái bạt tai.
Nhìn thấy đám em út trước kia chịu khổ giờ sống tốt như vậy, tôi thật sự vui mừng.
Tôi đi qua vỗ vỗ vào vai Cẩm Bảo Châu, giống như lúc còn nhỏ.
Lúc tôi sáp lại gần, trên mặt Cẩm Bảo Châu thoáng qua một tia hoảng loạn, con bé theo bản năng trốn ra sau lưng Lương Tư Hiên.
Động tác không tính là lớn, lại vừa vặn tránh được bàn tay đang lơ lửng giữa không trung của tôi.
Tôi ngẩn người, thầm nghĩ.
Cũng đúng, tôi ngồi tù ba năm, luyện được một thân sức lực.
Em út vốn dĩ yếu ớt, vỗ một cái mạnh quá cũng không thích hợp.
Tôi cục mịch thu tay về xoa xoa, cười ngây ngô với bọn họ:
"Ây da, bao nhiêu năm không gặp, chị có chút căng thẳng."
"Không sao."
Lương Tư Hiên giọng khàn khàn tiếp lời.