Bạch Lộ, Lương Tư Hiên, Kỷ Niệm Khê, Cẩm Bảo Châu đều là lớn lên từ cô nhi viện.
Thời đại lúc tôi còn nhỏ đó, chưa chồng mà chửa vẫn là chuyện rất mất mặt.
Tôi từ nhỏ đã không có bố mẹ, các cô giáo nói lúc tôi còn là một đứa bé đỏ hỏn đã nằm trong hộp giấy, bị người ta đặt ở cổng cô nhi viện.
Tôi cũng không khóc, ngậm ngón tay cô giáo nhìn cô cười khanh khách.
Tôi đến cô nhi viện thời gian dài nhất, sau tôi là Lương Tư Hiên.
Sau đó nữa là Kỷ Niệm Khê, cuối cùng là Cẩm Bảo Châu.
Mọi người đều có nỗi bi thảm riêng, cứ thế bốn đứa trẻ mồ côi ôm đoàn sưởi ấm cho nhau.
Lương Tư Hiên không thích nói chuyện, đói cũng không nói, lạnh cũng không nói.
Mùa đông, trên tay cậu ấy bị lạnh đến mức toàn là cước, ấn vào đều chảy nước.
Tôi thương cậu ấy, những đứa trẻ khác đều nói cậu ấy khắc chết cha mẹ, bố mẹ cậu ấy đi xe máy điện đâm nhau vỡ đầu mà chết.
Tôi liền vung gậy đánh bọn trẻ con kia, lúc đi theo cô giáo ra ngoài bán đồ, tôi lén lấy trộm trong siêu thị một chai kem nẻ Dabao cho cậu ấy.
Cậu ấy cũng không nói chuyện, chỉ dùng đôi mắt sâu như đầm nước nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi có chút rợn người, còn tưởng cậu ấy là kẻ ngốc.
Tôi làm mẫu nhưng lại tiếc không nỡ bôi nhiều, chỉ chấm một chút xoa lên tay mình.
"Bôi vào rồi, sẽ không bị lạnh nữa, hiểu không?"
Cậu ấy cũng không hé răng, cũng không dùng Dabao, cứ để mu bàn tay mình mọc đầy cước.
Tôi cạn lời luôn, tôi liền kéo tay cậu ấy qua bôi cho cậu ấy.
Lương Tư Hiên cứ như vậy, cạy miệng cũng không nói được một câu.
Kỷ Niệm Khê đến sau thì lại không giống thế.
Nó nhõng nhẽo hay khóc nhất.
Mẹ nó chắc cũng là chưa chồng mà chửa, chỉ có điều nuôi nó được một thời gian thì vứt bỏ nó.
Lúc đó nó vừa gầy vừa lùn, giống như một con khỉ vàng vậy.
Mắt to lạ thường, lúc nào cũng đẫm lệ.
Sau này lúc mười sáu tuổi nó mới trổ mã, lộ ra vẻ đẹp diễm lệ gần như không thua kém phụ nữ.
Kỷ Niệm Khê thích nói chuyện, thích làm nũng.
Nó rất nhạy cảm, biết mình bị vứt bỏ.
Cho nên sau khi bắt được một cọng rơm cứu mạng, nó liền nắm thật chặt, dùng đủ mọi cách để ở lại.
Khi Kỷ Niệm Khê nhìn ra, tôi là "lão đại" của cô nhi viện, nó liền cố ý xuất hiện trước mặt tôi.
Tôi còn nhớ lúc đó, nó nhỏ xíu, tắm xong, chớp chớp mắt nhảy lên giường tôi.
Đôi mắt sáng như nước, cổ tay mảnh khảnh dường như bẻ một cái là gãy.
Nó nói nhỏ: "Em là đứa xinh đẹp nhất trong cô nhi viện, em cho chị hôn một cái, sau này chị chăm sóc em được không."
Tôi không hôn nó, lúc đó tôi thích Lương Tư Hiên.
Tôi cũng không biết nó đã gặp phải chuyện gì, vì sao lại phải giao dịch với tôi như thế.
Tóc nó còn ướt, mềm mại dán lên cái trán trắng nõn, tôi cầm cái chăn lau khô tóc cho nó.
Tôi nói: "Không cần, chị không định hôn em, sau này em cũng không được nói chuyện với người khác như thế nữa, chị sẽ chăm sóc em."