Sau khi từ nhà hàng đi ra, tôi ngậm một cây kẹo mút vị vải.
Thực ra thì, con người tôi từ nhỏ lăn lộn trong cô nhi viện, thích kéo bè kết phái, bởi vì tôi quá cô đơn.
Sau này tôi gặp được ba người bọn họ, tôi chính là luôn muốn có một cái gia đình của riêng mình, tôi coi cái nhóm nhỏ này là nhà.
Tôi tự coi mình là chị cả trong nhà tự động gánh vác nhiệm vụ chăm sóc đàn em.
Bởi vì quá khát vọng gia đình và tình yêu, cho nên mới luôn bỏ ra.
Có điều hiện tại, không sao cả rồi.
Tôi đi dọc theo con phố tấp nập xe cộ, đi qua một con hẻm nhỏ, tôi trèo tường nhảy qua.
Vốn dĩ tôi định ra tù được ba đứa nó dắt mối, làm chút buôn bán đàng hoàng, thực ra tôi vẫn thích quần áo đẹp.
Nhưng mà hiện tại thì, tôi hai bàn tay trắng, chỉ có thể đi nương nhờ người khác thôi.
Trong tù, có một bà chị giới thiệu cho tôi một người, gọi là "Chị Đông".
Cho tôi phương thức liên lạc, bảo tôi đến chỗ chị ấy tìm việc làm.
Tôi quen biết nhiều người, đủ hạng người tam giáo cửu lưu, tuy rằng không có ai đại phú đại quý, nhưng mà người trong ngành nào cũng có, chính là ông chủ nhà hàng lúc nãy ăn cơm, cũng là anh em hồi nhỏ đi theo sau mông tôi lăn lộn.
Tôi gặp được chị Đông, ngược lại không giống với suy nghĩ của tôi.
Tôi tuềnh toàng mặc áo ba lỗ quần đùi hoa văn.
Chị Đông thì mặc sườn xám màu xanh nhạt, bên tai đeo khuyên tai màu đen, phối với bộ quần áo phục cổ của chị ấy tạo thành một sự kết hợp kỳ lạ.
Chúng tôi gặp mặt ở quán vỉa hè, chị ấy cũng không để ý gì.
Chỉ là ốc xào mang lên, chị ấy giọng ôn nhu nói:
"Đừng ăn ốc, bên trong toàn là ký sinh trùng."
Năm đó nếu khuyên đám em trai em gái bạch nhãn lang của tôi ăn nhiều mấy con ốc thì tốt rồi.
Giọng chị Đông dịu dàng, cười tủm tỉm nhìn tôi:
"Trong tay tôi có mấy cái vũ trường, thiếu người trông coi.
"Cô có thể thử xem."
Trông coi địa bàn việc này tôi chưa làm bao giờ, nhưng đầu óc tôi linh hoạt, chạy một tháng là tôi hiểu rõ rồi.
Chị Đông hiện tại trong tay có tiền có người có địa bàn, nhưng mà ông chồng trước kia của chị ấy chết rồi.
Đám thuộc hạ thì khá xao động, chị ấy không trấn áp được.
Hiện tại cần tìm người trấn áp, lăn lộn được, biết xử lý sự việc.
Tôi không dám nói là biết xử lý sự việc, dù sao tôi từ nhỏ đến lớn đi khắp hang cùng ngõ hẻm, mấy con phố Nam Minh, con phố nào có đồn cảnh sát, trong đồn có mấy anh em huynh đệ, tôi vẫn khá hiểu rõ.
Có điều mấy thứ chạm vào vạch đỏ trong vũ trường, tôi đều cho đóng cửa hết.
Hiện tại thời đại khác rồi, cậu phải thuận theo trào lưu thời đại, không thể làm mấy thứ lộn xộn đó được nữa.
Có được công việc này xong, tôi liền mỗi ngày cưỡi xe máy, chạy qua chạy lại giữa mấy cái vũ trường này.
Chỉ hai tháng thôi, vốn dĩ mấy cái vũ trường này sắp đóng cửa rồi, cứ thế để tôi vực dậy được.
Chị đây trời sinh ăn bát cơm này mà, tôi ngậm cây kẹo mút vị vải, dưới ánh đèn xanh đỏ tôi xác định được chuyện này.