Lương Tư Hiên không báo cảnh sát, tôi cũng lười quan tâm cậu ấy, để lại chút tiền, tôi liền không bao giờ đến bệnh viện nữa.
Vốn dĩ tôi đã đổi số điện thoại một lần rồi, Lương Tư Hiên lại từ chỗ cô y tá nhỏ tìm được số điện thoại tôi để lại lúc đóng tiền viện phí.
Cậu ấy gửi cho tôi một tin nhắn, chỉ hai chữ: "Đừng đi".
Tôi chặn số cậu ấy luôn.
Nhưng không biết Lương Tư Hiên làm thế nào tìm được vị trí khu chung cư tôi đang ở hiện tại.
Sau khi cậu ấy đỡ hơn chút, liền ngồi xe lăn xuất viện, tìm một thư ký nam đẩy cậu ấy, đẩy cậu ấy đến chốt bảo vệ dưới lầu khu chung cư nhà tôi, cứ như đi làm vậy.
Cậu ấy cứ ngồi trong chốt bảo vệ, tôi cưỡi xe máy vừa đi ra, ánh mắt cậu ấy liền dính lên người tôi.
Nhìn chằm chằm vào tôi, giống như một con chó nhìn chằm chằm cục xương.
Nhưng mà cậu ấy chỉ nhìn tôi, cũng không nói chuyện, môi mím chặt, chỉ có đôi mắt sâu như đầm nước.
Tôi mấy lần nhìn thấy cậu ấy mấp máy môi, nhưng mà không ra tiếng, cậu ấy không biết mình nói gì, chỉ là nhìn tôi.
Có mấy lần tôi không ở đó, tôi nhét cho bảo vệ một hộp thuốc Trung Hoa, tôi nói: "Đừng để người này ở trong chốt bảo vệ nữa."
Tôi nhìn thấy trong chốt bảo vệ bày ba hộp thuốc Lotus, Lương Tư Hiên ngồi trong chốt bảo vệ đường đường chính chính nhìn tôi.
Tôi vừa đi qua, cậu ấy liền liếc mắt nhìn tôi, chính là không nói chuyện, cứ như một bức tượng điêu khắc.
Tôi phục rồi, tôi đặc biệt còn tìm một chuyến đến ban quản lý, ban quản lý nói: "Anh Lương mua nhà ở khu này rồi, anh ấy ngồi ở chốt bảo vệ phơi nắng là tự do của anh ấy."
Nhìn mưa xối xả ngoài cửa sổ, Lương Tư Hiên vững vàng ngồi dưới cái ô lớn xanh xanh đỏ đỏ của mì tôm Khang Sư Phó, tôi câm nín.
Khoảng một tháng sau, tôi lại đi ngang qua người Lương Tư Hiên, cậu ấy ấp ấp nửa ngày, cuối cùng cũng gọi tên tôi:
"Lộ Lộ."
Cậu ấy vừa lên tiếng, tôi còn chưa kịp mắng cậu ấy.
Liền nghe thấy giọng nói lảnh lót:
"Lương Tư Hiên, anh làm gì ở đây?"
Nhìn về phía giọng nói phát ra, một bóng người sáng sủa xông vào trước mặt chúng tôi, cậu ta đội mũ lưỡi trai và khẩu trang, chỉ có đôi mắt hoa đào long lanh ánh nước, và các loại nhẫn treo trên ngón tay,
Làm tôi không khó đoán ra, cái người đang kêu gào này chính là Kỷ Niệm Khê.
Kỷ Niệm Khê sải bước chân dài đi nhanh đến trước mặt Lương Tư Hiên, chắn tầm mắt Lương Tư Hiên nhìn tôi.
Nó lạnh lùng nói: "Không phải nói đều không được tìm chị sao? Lương Tư Hiên, anh chơi trò này với tôi à."
Lương Tư Hiên vừa nãy ấp a ấp úng, lại đột nhiên như có lưỡi, cậu ấy nói năng rõ ràng, giọng nói lạnh lùng:
"Cậu không phải cũng theo dõi tôi tìm tới đây sao."
Kỷ Niệm Khê hừ lạnh một tiếng, trên dung nhan diễm lệ lại đột nhiên lộ ra một nụ cười rạng rỡ:
"Chị à, chị ngàn vạn lần đừng bị anh ta lừa, anh ta đang cùng Cẩm Bảo Châu đánh đấm kịch liệt lắm đấy. Không chừng qua hai ngày nữa, chúng ta có thể uống rượu mừng của anh ta rồi."
Lương Tư Hiên nghe thấy câu này xong, ánh sáng trong mắt cậu ấy như bị dập tắt, giống như cây tùng bách tàn tạ bị mưa xối xả đánh nát.
Cậu ấy nắm chặt nắm đấm, quay đầu nhỏ giọng, lắp bắp nói với tôi:
"Tôi hiện tại... đối phó không được nhà họ Cẩm... tôi chỉ có thể chu toàn."
"Tôi nhớ mà."
Lương Tư Hiên lại cẩn thận bổ sung thêm.
"Tôi nhớ chuyện cô ấy nhốt tôi lại, để cậu đi nhận tội, tôi nhớ mà."
"Ồ, sau đó thì sao?"
Có quan hệ gì với tôi đâu, tôi đã sớm không qua lại với ba người này rồi, tôi có anh em tốt khác rồi.
Tôi lạnh lùng đội mũ bảo hiểm lên, cũng không định để ý đến hai người bọn họ, định lên xe máy đi.
Lương Tư Hiên vẫn còn đang lắp bắp giải thích, tôi không quan tâm cậu ấy đã trèo lên xe máy.
Ngoảnh lại lại nhìn thấy Kỷ Niệm Khê không biết từ lúc nào đã lẻn ra sau lưng Lương Tư Hiên.
Dường như là để ngăn cản Lương Tư Hiên tiếp tục giải thích với tôi, động tác lén lút, đoán chừng là định đẩy xe lăn của Lương Tư Hiên một cái.
Bên cạnh chốt bảo vệ chính là hầm để xe, cú đẩy này, Lương Tư Hiên nhất định phải lăn xuống hầm để xe.
Tôi cũng không phải là thương hại Lương Tư Hiên, có điều tôi thực sự chịu không nổi hành vi này của Kỷ Niệm Khê, cứ như một kẻ tiểu nhân.
Tôi hét lên một tiếng: "Kỷ Niệm Khê!"
Giọng tôi lạnh lùng, nhưng mắt Kỷ Niệm Khê lại nháy mắt sáng lên, nó lập tức chạy đến trước mặt tôi như tranh công: "Chị, em biết chị còn giận không muốn để ý đến em, em có thể giải thích chuyện ăn cơm hôm đó cho chị, bọn họ đều đi rồi, em ngoan ngoãn ăn hết cơm rồi đó. Em ăn hết sạch đồ ăn luôn."
Tôi đội mũ bảo hiểm lên, tự động cách ly giọng nói của Kỷ Niệm Khê.