Tôi và mẹ cùng bốn người vệ sĩ lại một đường xóc nảy trở về thành phố.
Tối hôm đó mẹ liền bỏ tiền thuê thủy quân, lan truyền rầm rộ tin tức bố và anh trai giả chết trên mạng internet.
Thật ra căn bản không cần chúng tôi phải tốn công sức, video bố và anh trai bị đánh đã sớm lan truyền khắp các nền tảng rồi.
"Giả chết cơ á? Uổng cho bọn họ nghĩ ra được!"
"Chuyện này có gì mà phải ngạc nhiên chứ? Những chuyện như thế này trước đây cũng đâu phải là chưa từng xảy ra đâu!"
"Vậy mà lại còn có một cổ đông đi theo bọn họ nữa chứ!"
"Tôi là bạn học cũ của họ đây, người cổ đông đó tên là Lâm Yến Ni, là tình nhân mối tình đầu của Ôn Khải Chu đó!"
【Đệt! Hứa Sơ Âm thế này là bị cắm sừng rồi phải không?】
【Bị chồng phản bội thì cũng thôi đi, vậy mà lại còn có một thằng con trai ăn cháo đá bát nữa chứ!】
Mẹ tôi trực tiếp đăng tải một thông cáo trên nền tảng: "Kể từ ngày hôm nay, bản thân tôi cùng với Ôn Khải Chu tiên sinh, Ôn Phong Dật tiên sinh không còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa!"
Cư dân mạng biết được mối quan hệ giữa bố và Lâm Yến Ni, tự nhiên đều đứng về phía tôi và mẹ.
Mẹ tôi lại càng đâm thêm một nhát dao, phơi bày chuyện bố lén lút giấu bà chia cổ phần cho Lâm Yến Ni ra ánh sáng.
"Loại đàn ông thế này vốn không nên tồn tại trên thế giới này!"
"Đáng tiếc thật, chỉ là giả chết, chết thật luôn thì tốt rồi!"
"Nghĩ lại mà thấy sợ, nếu như lúc đầu Hứa Sơ Âm bán công ty đi để giúp trả nợ, vậy thì hiện tại cô ấy không chỉ là bị phản bội thôi đâu!"
Thậm chí có những nhà đầu tư còn cảm thấy mẹ thật đáng thương.
Hướng gió vừa thay đổi, giá cổ phiếu của tập đoàn Hứa thị cũng tăng vọt với tốc độ chóng mặt.
Đám người kia đem bố, anh trai và cả Lâm Yến Ni quay về, trực tiếp tống họ vào đồn cảnh sát.
Nhưng bọn họ giả chết là vì trốn nợ, cùng với những nhà đầu tư đó chỉ thuộc về tranh chấp dân sự.
Cho dù có ép bức họ thêm nữa, hiện tại họ không xu dính túi, cũng chẳng còn cách nào khác.
Thế là bọn họ lại kéo nhau hội đồng cho bố tôi, anh trai và Lâm Yến Ni một trận nhừ tử nữa.
Khi hai người bọn họ đến tìm tôi và mẹ, cả người toàn là vết thương, trên người chẳng còn nổi một đồng cắc bạc, đến tiền mua thuốc cũng không có.
"Hứa tổng, người của bọn họ vẫn còn ở bên dưới sảnh..." Thư ký ngập ngừng một lát, "Trông có vẻ... thảm lắm ạ!"
Tôi nhìn sang mẹ.
Mẹ dành cho tôi một ánh mắt an ủi: "Nhan Nhan yên tâm, mẹ tuyệt đối sẽ không mềm lòng đâu!"
Bà quay sang nói với thư ký: "Đuổi bọn họ ra ngoài đi, cứ nói là tôi sẽ không gặp họ đâu!"
Thư ký đi ra ngoài, cũng không còn vì chuyện bố và anh trai mà vào tìm mẹ nữa.
"Nhan Nhan lại đây!" Mẹ vẫy vẫy tay gọi tôi lại, đưa cho tôi một tệp tài liệu, "Con xem thử dự án này đi, mẹ quyết định giao dự án này cho con làm, có chỗ nào không hiểu thì hỏi mẹ nhé!"
Tôi hiểu ý của mẹ, bà vốn dĩ muốn tôi làm việc từ cấp bậc cơ sở, nhưng với tình hình trước mắt, bà chỉ hy vọng tôi có thể nhanh chóng có được chỗ đứng trong công ty, độc lập gánh vác một phương.
Ai biết được bố và anh trai lại có thể giở ra trò mèo gì nữa chứ.