Buổi tối.
Bố mẹ và anh trai đều đã về nhà.
Thẩm Nham đi nhà hàng bên cạnh mua đồ ăn mà tôi thích.
Lúc tôi ở 1 mình trong phòng bệnh, tôi đã triệu hồi hệ thống ra.
10 năm không gặp hệ thống.
Nó vẫn lười biếng y như lúc đầu.
Hệ thống ngáp 1 cái, uể oải hỏi tôi làm sao vậy.
Tôi bảo nó: "3 ngày sau, tôi sẽ bị đưa lên bàn mổ để cắt chân, hãy giúp tôi sắp xếp 1 sự cố y khoa, đưa tôi trở về thế giới cũ đi."
Hệ thống giật mình.
Vội vàng kiểm tra cốt truyện diễn ra trong khoảng thời gian nó lơ là công việc.
Cuối cùng, nó khẽ thở dài 1 tiếng: "Được thôi, ký chủ, tôi sẽ giúp cô sắp xếp ổn thỏa, 3 ngày sau, thân xác ở thế giới này của cô sẽ chết đi, cô sẽ trở về thế giới ban đầu."
Tôi gửi lời cảm ơn nó.
Nó lại hỏi ngược lại tôi xem có yêu cầu gì không.
Nó cảm thấy vô cùng tự trách vì trong 10 năm qua đã xảy ra rất nhiều chuyện mà không quản lý, nó muốn bù đắp cho tôi.
Tôi cẩn thận suy nghĩ 1 hồi, sau đó nói cho nó biết yêu cầu của mình.
Tạm biệt hệ thống.
Giữa không trung, các bình luận lại điên cuồng xuất hiện.
【Vãi chưởng, nữ phụ vậy mà lại có hệ thống? Thế giới ban đầu mà cô ấy nói là ở đâu?】
【Theo như hệ thống vừa nói, 3 ngày sau cô ấy sẽ rời khỏi cuốn tiểu thuyết này sao?】
【Thực ra cũng không cần cực đoan như vậy, vừa rồi Thẩm Nham đã có chút hối hận vì để nữ phụ cắt chân rồi, bây giờ đang thương lượng với bố mẹ và anh trai nữ phụ xem có thể không cắt chân không, thực ra nữ phụ ở bên Thẩm Nham, vẫn rất ngọt ngào mà.】
【Thôi đi, trong lòng Thẩm Nham chỉ có nữ chính, tất cả tình cảm thể hiện với nữ phụ đều chỉ là ngụy trang! Nữ phụ chết đi cũng tốt, dù sao bọn họ cũng đều mong cô ấy chết.】
【Cũng không hẳn, chỉ cần không dính dáng đến nữ chính, bất kể là Thẩm Nham, hay là bố mẹ và anh trai, đều đối xử với nữ phụ rất tốt, bọn họ thực ra từ lâu đã bị sự dịu dàng lương thiện của nữ phụ làm cảm động rồi, chỉ là bọn họ không tự biết, vẫn còn sống trong định kiến của kiếp trước.】
【Nếu nữ phụ chết, bọn họ sẽ hối hận vì đã đối xử với cô ấy như vậy thôi.】
Bình luận bàn tán xôn xao.
Tôi không còn sức lực để xem nữa.
Nghĩ đến việc ban đầu mình vì xót xa nam thứ Thẩm Nham, mà lựa chọn bước vào cuốn tiểu thuyết này, không khỏi cảm thấy nực cười.
Tôi thì tính là cái thá gì, dựa vào đâu mà có thể cứu rỗi anh ta chứ!
Vì nữ chính mà trở nên điên cuồng.
Vì yêu mà không có được nên hắc hóa thành phản diện.
Đó đáng lẽ là số mệnh của Thẩm Nham.
Lúc tỉnh lại lần nữa, đã là buổi sáng ngày thứ 2.
Thẩm Nham bảo tôi, ca phẫu thuật cắt chi đã được sắp xếp xong, là chuyên gia nổi tiếng nhất trong nước mổ chính, sẽ cố gắng hết mức để giảm bớt đau đớn cho tôi.
Tôi gật gật đầu, đối với Thẩm Nham, đã không còn bất kỳ cảm xúc gì nữa.
Anh ta nhận ra sự lạnh nhạt của tôi.
Càng tỏ ra ân cần hơn.
Lại còn lấy ra chiếc bánh ngọt nhân hạt dẻ vừa mua cách đây không lâu, muốn dỗ tôi vui vẻ.
"Em xem, anh mua gì cho em này, lát nữa Thiên Thiên cũng sẽ qua đây, cùng ăn với cô ấy đi, em cũng đừng có trưng cái bộ mặt ủ rũ nữa, Thiên Thiên nhìn thấy, sẽ lo lắng đấy."
Tôi lạnh lùng nói: "2 ngày nữa phẫu thuật, bác sĩ dặn rồi phải nhịn ăn."
Anh ta sửng sốt, lập tức lại cúi đầu xin lỗi tôi: "Nhịn ăn, đúng rồi, anh quên mất."
Tôi khẽ nhếch khóe môi: "Ngoài ra, bánh ngọt nhân hạt dẻ không phải là thứ em thích ăn nhất, đó là món mà Thiên Thiên yêu thích nhất."
Sắc mặt anh ta tối đi, khóe miệng bất giác cụp xuống.
Giống như bị tôi vạch trần lớp ngụy trang nào đó, có chút lúng túng, có chút mất tự nhiên.
Tôi ngước mắt, nhìn anh ta: "Thẩm Nham, anh mệt không?" Giả vờ có mệt không?
Thẩm Nham không nghe ra ẩn ý trong lời nói của tôi, rất nhanh đã điều chỉnh lại biểu cảm, tiếp tục tỏ vẻ thâm tình.
"Chắc là hơi mệt rồi, 2 ngày nay vì giúp em liên hệ với vị chuyên gia đó, luôn phải tìm quan hệ, chẳng ngủ được mấy, làm anh quên mất luôn em thích ăn loại bánh nào nhất, cũng quên mất em phải nhịn ăn."
Tôi lắc đầu: "Vất vả cho anh rồi."
Anh ta nắm lấy tay tôi, tình ý dạt dào: "Vì em, tất cả đều là nên làm."