SỐC: TÔ NHIÊN VỨT TẠP DỀ TRONG ĐÊM TIỆC THĂNG CHỨC, GÃ CHỒNG HỜ "ĂN BÁM" BỊ VẠCH MẶT VÀ MẤT TRẮNG SAU MỘT NỐT NHẠC!
811 từ
Màn hình điện thoại chớp nháy liên hồi trên mặt quầy bar bằng đá cẩm thạch. Hơn năm mươi cuộc gọi lỡ và hàng trăm tin nhắn nhảy lên dồn dập, tất cả đều hiển thị một cái tên: "Giang Thần".
Tôi lười biếng đẩy chiếc điện thoại vào góc khuất, nâng ly champagne vàng óng cụng nhẹ với Linh Nguyệt.
"Cạn ly vì màn kịch hay nhất đêm nay! Cậu đập nát cái bát cơm của hắn tuyệt quá Tô Nhiên ạ!" Linh Nguyệt cười rạng rỡ, ánh mắt đầy hả hê.
Thứ chất lỏng cay nồng trượt xuống cổ họng. Một tiếng trước, tôi vẫn là "người giúp việc" cam chịu trong căn bếp ám mùi dầu mỡ. Còn bây giờ, tôi là kẻ nắm giữ sinh sát.
Năm năm thanh xuân, tôi vắt kiệt sức lực để nuôi Giang Thần từ một gã sinh viên nghèo trở thành Giám đốc dự án. Bữa tiệc tối nay vốn dĩ là tâm huyết tôi thức trắng ba đêm chuẩn bị, để rồi đổi lại một nhát dao đâm thấu tim.
Khi món "Phật nhảy tường" thơm lừng được bưng lên, Tổng giám đốc của Giang Thần tấm tắc khen ngợi: "Tiểu Giang, tay nghề thế này chuẩn đầu bếp 5 sao rồi, cậu thuê ở đâu mà xuất sắc thế?"
Giang Thần liếc nhìn tôi, rồi lại đánh mắt sang cô con gái rượu của sếp đang ngồi cạnh anh ta. Nụ cười của hắn mang theo sự nịnh nọt và tàn nhẫn:
"Dạ, đây là bạn cùng phòng của tôi, Tô Nhiên. Ở ghép chung nhà, cô ấy rảnh rỗi nên thích nấu nướng phục vụ chút thôi ạ."
Bạn cùng phòng? Phục vụ?
Mẹ hắn ngồi đối diện, thêm thắt một câu đầy khinh miệt: "Chỉ là người ở nhờ, ăn bám nhà chúng tôi thôi, được cái việc nhà cũng tháo vát."
Tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nát, nhưng ngay giây phút đó, sự ngu ngốc và lụy tình trong tôi cũng vỡ vụn hoàn toàn. Lần này, tôi không mỉm cười nhẫn nhịn rồi âm thầm bỏ đi như một kẻ yếu hèn nữa.
Tôi bình thản tháo chiếc tạp dề bám đầy mùi thức ăn ném thẳng lên mặt bàn tiệc sang trọng, làm đổ cả ly rượu vang đắt tiền. Tiếng thủy tinh vỡ choang khiến cả căn phòng chết lặng.
"Tô Nhiên! Cô làm cái trò điên rồ gì vậy?!" Giang Thần hoảng hốt đứng bật dậy, trừng mắt quát lớn.
Tôi ngẩng cao đầu, nở một nụ cười rực rỡ và lạnh lẽo nhất trong suốt 5 năm qua.
"Giang Thần, anh nói đúng, tôi là 'bạn cùng phòng'. Vậy thì người bạn này xin thông báo: Căn hộ cao cấp trị giá 15 tỷ này đứng tên tôi. Hợp đồng cho ở nhờ chấm dứt ngay tại đây. Trong vòng một tiếng nữa, anh và cả gia đình anh mau cuốn gói khỏi nhà tôi!"
Sắc mặt Giang Thần thoắt cái trắng bệch. Đám đồng nghiệp và sếp của hắn sững sờ, trố mắt nhìn nhau.
Nhưng chưa hết. Tôi thong thả rút từ trong túi áo ra một chiếc USB, đặt mạnh xuống trước mặt vị Tổng giám đốc.
"Còn nữa, thưa Giám đốc Lê. Bản Kế hoạch 'Sao Băng' giúp Giang Thần được thăng chức tối nay, toàn bộ dữ liệu gốc và lịch sử chỉnh sửa đều nằm trong USB này... do chính tay 'bạn cùng phòng' này viết hộ khi anh ta đang bận 'tăng ca' trong khách sạn với con gái ngài. Giám đốc có thể tự kiểm chứng xem tân Giám đốc của ông có biết đọc nổi một bản vẽ kỹ thuật hay không!"
Nói xong, tôi bỏ lại đống hỗn độn với khuôn mặt cắt không còn một giọt máu của Giang Thần. Tôi sải những bước dài đầy kiêu hãnh về phòng ngủ, khoác lên mình chiếc váy dạ hội lộng lẫy nhất, tô màu son đỏ rực. Kéo chiếc vali hàng hiệu đã chuẩn bị sẵn, tôi sập mạnh cánh cửa, bỏ lại sau lưng tiếng gầm rú tức giận tột độ của Giám đốc Lê và tiếng khóc lóc ầm ĩ của bà mẹ chồng hờ.
Trở lại hiện tại, màn hình điện thoại lại sáng lên. Tin nhắn mới nhất của Giang Thần chạy ngang màn hình:
"Nhiên Nhiên, anh cầu xin em... Sếp đuổi việc anh rồi, ông ấy đòi kiện anh tội ăn cắp chất xám... Mẹ anh đang lên cơn tăng xông... Em ở đâu, anh quỳ xuống xin lỗi em có được không? Đừng đuổi anh ra đường mà!"
Tôi nhếch mép, ném điện thoại thẳng vào thùng rác nước đá cạnh quầy bar, hòa mình vào điệu nhạc xập xình của Nightfall. Đêm nay, tôi chính thức tái sinh.