"Đến lúc đó."
"Chứng cứ ngoại tình."
"Đoạn ghi âm."
"Ảnh."
"Video."
"Tất cả sẽ được nộp lên."
Hạ Cảnh Thâm như mất hết sức lực.
Cả người mềm nhũn.
"...Ghi âm gì..."
"...Video gì..."
Tôi nhìn anh ta.
Giọng đều đều.
"Cuộc điện thoại giữa anh và mẹ anh."
"Đoạn anh nói tôi là 'con trâu già' ấy."
"Còn có..."
"Toàn bộ hành trình của anh và Đinh Vy ở Tam Á."
"Hình ảnh hai người cùng ra cùng vào khách sạn."
"Ảnh hôn nhau bên hồ bơi."
"Video ôm nhau trên ban công."
"Nếu muốn..."
"Bây giờ tôi có thể mở cho anh xem."
Cơ thể Hạ Cảnh Thâm bắt đầu run bần bật.
Bố Hạ giận dữ giơ tay.
Bốp!
Một cái tát mạnh giáng vào sau đầu con trai.
"Đồ súc sinh!"
"Nhìn những gì mày đã làm đi!"
Hạ Cảnh Thâm bị đánh nghiêng cả người.
Nhưng không dám né.
Anh ta nhìn tôi.
Giọng nói đã nghẹn lại.
"Niệm Sơ..."
"Anh xin em..."
"Đừng kiện."
"Nếu chuyện này truyền ra ngoài..."
"Đời anh sẽ chấm hết..."
Tôi khẽ nhìn anh ta.
"Bây giờ..."
"Anh mới biết sợ sao?"
Hạ Cảnh Thâm cúi gằm mặt.
"Anh ký..."
"Anh sẽ ký đơn ly hôn..."
"Nhưng 1.934.700 tệ..."
"Thật sự anh không có nổi..."
Tôi bình tĩnh đáp.
Từ lâu tôi đã chuẩn bị sẵn phương án.
"Không có thì trả góp."
"Mỗi tháng trả 15.000 tệ."
"Trong vòng mười một năm."
"Đó cũng là giới hạn của anh rồi."
Hạ Cảnh Thâm hé miệng.
Nhưng không thốt nổi một lời.
Bố Hạ hít sâu một hơi.
"Niệm Sơ..."
"Còn tiền thuốc của mẹ con..."
Tôi nhìn ông.
Giọng nói vẫn bình thản.
"Bố."
"Bà ấy không còn là mẹ chồng của con nữa."
"Tuy vậy..."
"Con cũng không phải người tuyệt tình."
"Nếu Hạ Cảnh Thâm ký thỏa thuận."
"Con sẽ trả nốt một tháng tiền thuốc cuối cùng."
"Để hai người có thời gian tìm cách khác."
"Nhưng..."
"Chỉ một tháng cuối cùng."
Vành mắt bố Hạ đỏ hoe.
"Niệm Sơ..."
"Là nhà họ Hạ có lỗi với con..."
Tôi khẽ lắc đầu.
"Hai chữ 'xin lỗi'..."
"Không đáng giá 1.934.700 tệ, bố."
Tôi đứng dậy.
"Bản thỏa thuận ở trên bàn."
"Ký tên."
"Chụp ảnh căn cước gửi cho con."
"Con sẽ để luật sư làm các thủ tục tiếp theo."
Hạ Cảnh Thâm ngồi bất động rất lâu.
Cuối cùng.
Chính bố Hạ nhét cây bút vào tay con trai.
"Ký đi."
Bàn tay Hạ Cảnh Thâm run dữ dội.
Đầu bút trượt trên mặt giấy mấy lần.
Rất lâu sau mới ký xong tên mình.
Nét chữ xiêu vẹo.
Xấu đến thảm hại.
Tôi cất bản thỏa thuận vào túi hồ sơ.
"Được rồi."
"Hai người về đi."
Khi bước đến cửa.
Hạ Cảnh Thâm bỗng quay đầu lại.
Khàn giọng hỏi:
"Niệm Sơ..."
"Em..."
"Có hận anh không?"
Tôi suy nghĩ vài giây.
Rồi mỉm cười.
"Tôi không còn dư sức để hận anh."
Cánh cửa khép lại.
Tôi đứng ở huyền quan.
Lắng nghe tiếng bước chân của hai cha con họ.
Ngày một xa dần.
Rồi tôi cúi xuống.
Nhìn bản thỏa thuận ly hôn trong tay.
Ngay bên cạnh chữ ký của Hạ Cảnh Thâm.
Có một vệt nước nhỏ.
Là mồ hôi...
Hay nước mắt...
Cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Thủ tục ly hôn diễn ra rất nhanh.
Hiệu suất làm việc của Chu Nghiễn Bạch.
Vẫn luôn khiến người khác yên tâm.
Đến ngày thứ bảy.
Tôi nhận được giấy chứng nhận ly hôn.
Một cuốn sổ nhỏ.
Bìa đỏ chói mắt.
Chu Nghiễn Bạch hỏi tôi:
"Có muốn ăn mừng không?"
"Tại sao phải ăn mừng?"
"Vì em..."
"Đã tự do rồi."
Tôi bật cười.
"Được."
"Vậy đi ăn một bữa ngon."
Chúng tôi đến một nhà hàng Nhật.
Chu Nghiễn Bạch gọi một chai rượu sake.
Rót cho tôi một ly.
"Tiếp theo em định làm gì?"
"Hoàn thành hết các dự án đang làm."
"Sau đó..."
"Em muốn mở phòng thiết kế riêng."
"Có định hướng rồi à?"
"Ừ."
"Xây dựng một thương hiệu thiết kế độc lập."
"Em làm trong ngành sáu năm rồi."
"Mối quan hệ cũng có."
"Danh tiếng cũng có."
"Đến lúc tự đứng trên đôi chân mình."
Chu Nghiễn Bạch nâng ly.
"Chúc em..."
"Mọi việc đều thuận lợi."
Tôi cụng ly với anh.
Ngụm sake đầu tiên.
Hơi cay.
Nhưng sau vị cay.
Là dư vị ngọt lành nơi cuống họng.
Tôi từng nghĩ.
Đến đây.
Mọi chuyện đã kết thúc.
Hạ Cảnh Thâm ký đơn.
Trả góp tiền thuốc.
Từ nay...
Nước sông không phạm nước giếng.
Nhưng tôi đã đánh giá thấp một người.
Đinh Vy.
Ngày thứ mười sau khi ly hôn.
Tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.
"Thẩm Niệm Sơ."
"Cô tưởng mình thắng rồi sao?"
"Cô chẳng thắng được gì cả."
"Cảnh Thâm bị cô ép nên mới ly hôn."
"Người anh ấy yêu vốn dĩ là tôi."
"Cô chẳng qua chỉ là một kẻ đáng thương bị bỏ rơi."
Tôi không trả lời.
Ngày hôm sau.
Lại thêm một tin nhắn.
"Nghe nói cô làm thiết kế?"
"Trùng hợp thật."
"Tôi cũng vậy."
"Thảo nào Cảnh Thâm bảo cô nhàm chán."
"Gu thẩm mỹ thì lỗi thời."
"Đến đồ ngủ cũng chỉ mặc màu xám."
Tôi vẫn mặc kệ.
Đến ngày thứ ba.
Lần này.
Không còn là tin nhắn nữa.
Mà là điện thoại từ phòng nhân sự công ty.
"Chị Thẩm."
"Có một cô tên Đinh Vy vừa nộp hồ sơ xin việc vào công ty mình."
"Cô ấy chỉ đích danh muốn vào nhóm dự án của chị."