Cháu trai nằm ở nhà mấy năm, về sau nghe nói ở Hàn Quốc có một công ty chuyên đào tạo tuyển thủ chuyên nghiệp.
Ngưỡng cửa thấp, chỉ cần nộp tiền, đều có thể đảm bảo trúng tuyển, lại cam kết cho bạn ký hợp đồng với câu lạc bộ chuyên nghiệp.
Chỉ là học phí này quá đắt, cần 200 triệu won.
Đổi sang tiền trong nước, là hơn 100 vạn tệ.
Cháu trai như phát điên muốn đi Hàn Quốc tham gia huấn luyện.
Không có tiền liền muốn bán căn nhà duy nhất của anh chị.
Anh chị không đồng ý, cháu trai cầm dao kề lên cổ chị dâu, ép chị dâu giao sổ đỏ ra.
Cuối cùng đương nhiên là dã tràng xe cát, công ty đào tạo bên Hàn Quốc kia là lừa đảo.
Cháu trai ở Hàn Quốc được 2 tháng, nghèo rớt mồng tơi quay trở về.
Mà lúc này anh chị đã không nhà để về, chỉ có thể cùng bố mẹ chen chúc trong căn nhà thuê chưa đến 30 mét vuông gian nan sống qua ngày.
Mẹ tôi nhiều lần gọi điện cho tôi, khóc lóc nói bà rất khổ.
Bảo tôi thu dọn tàn cuộc.
Bố tôi cũng không hung dữ nữa, đáng thương cầu xin tôi cho tiền.
Nói bọn họ bây giờ già rồi, chút lương hưu đó ăn mặc đều không đủ, chỉ có thể dựa vào nhặt ve chai duy trì.
Tôi có một thoáng mềm lòng.
Nhưng nghĩ đến thi thể bị dìm dưới đáy sông của tôi kiếp trước, tôi lại lạnh lòng.
"Nói ân đoạn nghĩa tuyệt là ân đoạn nghĩa tuyệt, làm người nhất định phải giữ uy tín."
"Hai người bồi dưỡng ra hai loại rác rưởi của xã hội, bây giờ đi nhặt rác, cũng coi như là cống hiến cho xã hội rồi."
Sau này, chị dâu không chịu nổi nghèo khó đã ngoại tình.
Anh trai biết chuyện thì nổi giận.
Hắn là một người nghiện mạng còn lâu năm hơn cháu trai, tính cách cũng sớm đã ẩn chứa nhân tố bạo lực.
Hắn cầm dao xông vào khách sạn, chị dâu và tình nhân một chết một bị thương, anh trai bị bắt vào tù, phán tù chung thân.
"Con gái ơi, mẹ không còn ai nữa rồi, chỉ có thể trông cậy vào con thôi!"
"Bây giờ con sống ở đâu? Mẹ với bố con đi tìm con."
Mẹ tôi lại khóc lóc trong điện thoại.
Tôi cúp điện thoại, chặn số bà ấy.
Lại 3 năm trôi qua.
Sự nghiệp của tôi ngày càng tốt, cũng có tình yêu ổn định.
Tôi cũng không hỏi thăm tin tức quê nhà nữa.
Mãi đến buổi sáng hôm đó, tôi nhận được một cuộc điện thoại.
Là trạm cứu trợ quản lý của một thành phố nọ gọi tới.
"Triệu Hiểu Ba có phải là người thân của cô không? Cậu ta xảy ra chuyện rồi, cô đến xem đi, ngoại trừ cô ra không liên lạc được với ai nữa."
Ở trạm cứu trợ, tôi gặp lại đứa cháu trai nhiều năm không gặp.
Gầy như bộ xương khô, ánh mắt đờ đẫn, người gầy như cây sào, đã không còn ý thức nữa.
Nhân viên trạm cứu trợ nói, cháu trai ở trong một quán net nửa năm, không hề xê dịch cơ thể một chút nào, liền biến thành bộ dạng này.
3 ngày sau, cháu trai chết.
Tôi rải tro cốt của nó xuống sông.
Kỳ thực bản thân game không có lỗi.
Giống như thuốc nổ vậy, có thể giết người, cũng có thể dùng cho công trình xây dựng.
Sai là ở những bậc phụ huynh hám cái lợi trước mắt và phương thức giáo dục sai lầm.
Tôi lợi dụng ưu thế làm truyền thông cá nhân của mình, làm ra rất nhiều tiết mục chuyên đề quan tâm đến thiếu niên nghiện mạng.
Tôi còn tình nguyện đến trường học làm tọa đàm, phổ cập cho bọn trẻ về lợi và hại của việc chơi game.
Chơi game đúng cách có thể khai mở trí lực, nâng cao sức sáng tạo, có lợi ích nhất định, cũng có thể ứng dụng vào điều trị trong y tế.
Nhưng chơi game trong thời gian dài, sẽ mang lại nguy hại cho thể xác và tinh thần.
Bởi vì phàm việc gì cũng có hai mặt.
Đối với thanh thiếu niên mà nói, quan trọng nhất vẫn là bồi dưỡng khả năng tự kiềm chế.
Buổi tọa đàm của tôi không chỉ đối với học sinh, mà còn đối với phụ huynh.
Khi con cái bạn nghiện mạng, không thể không quản, nhưng cũng không thể sử dụng phương thức bạo lực cực đoan.
Ví dụ như sốc điện, giam cầm, thể phạt... những phương thức cai nghiện tàn khốc này, không những không giúp được con trẻ, mà chỉ khiến đứa trẻ chịu nhiều tổn thương hơn.
Phụ huynh cần dùng nhiều kiên nhẫn và tình yêu thương hơn, để quan tâm đến sự trưởng thành của con trẻ.
—Hoàn—