Lúc quen biết Cố Nguyên, tôi đang trong giai đoạn giận dỗi bỏ nhà đi bụi.
Ba tôi khóa thẻ của tôi, tịch thu xe và nhà của tôi.
Với nguyên tắc thà chết đói cũng không nhận sự viện trợ từ gia đình, tôi ứng tuyển làm nhân viên bưng bê tại khách sạn.
Ngày đầu tiên đi làm, tôi đã cưỡng hôn anh ấy.
Chuyện này cũng không trách tôi, phải trách gạch men, trách cô lao công.
Khách sạn năm sao, thực sự là lau sàn quá chăm chỉ rồi.
Cố Nguyên bị tôi cưỡng hôn, hai má đỏ bừng, ngũ quan tinh tế, làn da đẹp đến mức sắp vắt ra nước.
Tôi vốn định nói: Xin lỗi, anh không sao chứ?
Nào ngờ vừa mở miệng lại thành: Xin lỗi, anh không để ý chứ? Nếu để ý, tôi sẽ chịu trách nhiệm với anh.
Cố Nguyên sững người một chút, rất nhanh nhếch khóe môi cười nhẹ.
Được thôi.
Tôi: ?
Người đẹp trai thì thôi đi, ngay cả giọng nói cũng quyến rũ như vậy.
Ông trời chắc là thấy tôi nghèo quá đáng thương, cho nên mới ban cho tôi một anh chàng đẹp trai như thế này.
Chỉ là anh đẹp trai dường như không có tiền, mặc một bộ đồ giá rẻ trên người.
Nhưng cũng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp trai của anh ấy.
Cố Nguyên cứ ở đó đợi đến khi tôi tan làm.
Trên đường đi, anh ấy ngại ngùng đến mức tay tôi cũng không dám nắm.
Nhà em ở đâu? Anh đưa em về.
Anh nói, con gái con lứa ban đêm về nhà một mình không an toàn.
Nghe xem, đúng là chàng trai bảo bối biết quan tâm người khác mà.
Tôi ngại ngùng bày tỏ: Nhà em nghèo, nhà là thuê, công việc là nhân viên bưng bê.
Nào ngờ Cố Nguyên đột nhiên nắm lấy tay tôi, vô cùng nghiêm túc nói: Nhà nghèo, chúng ta có tay có chân lại còn trẻ, có thể dựa vào nỗ lực của bản thân để phấn đấu. Còn về công việc, không phân biệt sang hèn.
Tam quan quá chuẩn luôn.
Tôi nhịn không được hỏi: Anh làm công việc gì?
Trong mắt Cố Nguyên thoáng qua một tia hoảng loạn, anh dừng lại giây lát rồi chỉ tay về phía công trường xây dựng những tòa cao ốc bán thành phẩm cách đó không xa: Anh làm việc ở đằng kia.
Ồ... hóa ra là phụ hồ ở công trường à.
Tự trách mình không hiểu nỗi lòng của người làm công, tôi vỗ vỗ vai anh nói: Bạn trai, tiền đồ vô lượng nhé.
Cố Nguyên sững người, lập tức mỉm cười, nhếch môi nói: Em cũng vậy.
Từ đó về sau, mỗi ngày đi làm đều đi ngang qua nơi làm việc của Cố Nguyên.
Anh đều mặc một bộ đồ bảo hộ lao động, đứng bên đường chào hỏi tôi.
Túi áo của anh giống như túi bảo bối vậy, có lúc lấy ra là bánh bao sữa đậu nành, có lúc lấy ra là xíu mại sữa bò.
Thậm chí còn có bánh mousse dâu tây.
Tôi nhìn bao bì bánh kem tinh tế, nhận ra đó là tiệm bánh tôi thường ăn.
Trước đây, tôi có thể mắt cũng không chớp mà ăn liền mười cái, nhưng bây giờ với mức lương bốn ngàn rưỡi một tháng của tôi, ăn một cái cũng là xa xỉ.
Tôi đau lòng dùng muỗng cẩn thận xắn một miếng đưa đến bên miệng anh, cảm động nói: Chắc là đắt lắm nhỉ? Lương một tháng của anh mới tám ngàn, mua bánh đắt thế này lãng phí quá.
Cố Nguyên nắm tay tôi, nhét cái muỗng vào miệng tôi.
Anh cau mày nói: Mua cho em ăn sao có thể là lãng phí chứ? Lẽ nào... em không thích ăn?
Sao lại không thích chứ?
Bỏ nhà đi bụi một tháng này, tôi ăn uống tiết kiệm, miệng mồm sắp nhạt đến mức mọc ra chim rồi.
Tối qua đi ngang qua tiệm bánh đó, chẳng qua là liếc nhìn vào tủ kính thêm mấy lần, không ngờ lại được Cố Nguyên ghi nhớ.
Tôi ôm lấy anh, hôn lên khóe miệng anh.
Cảm ơn anh, anh đối với em tốt quá.
Cố Nguyên vui mừng cười: Chỉ cần em thích ăn, mai mốt... anh kiếm được nhiều tiền sẽ mua lại tiệm bánh đó tặng cho em.
Hả?
Ước mơ rất tốt đẹp, hiện thực rất phũ phàng.
Theo tôi được biết, tiệm bánh này trả bao nhiêu tiền người ta cũng không bán.
Kết quả ngày hôm sau, tôi vừa ngủ dậy đã thấy tin tức tiệm bánh bị một người mua bí ẩn mua lại.
Tôi?
Ai mà bản lĩnh lớn thế?