Nói xong câu này, tôi mới phát hiện đồng nghiệp từng làm cùng tôi là Lâm Lâm đến phục vụ phòng bao này.
Lâm Lâm nhìn thấy tôi, tự nhiên đến mức không chịu được.
Y Y, sao cậu lại đến đây? Cậu đều mang thai rồi, còn phải đi làm à?
...
Thật ra cũng không phải...
Đều trách tôi hôm qua sau khi tra ra mang thai thì ngơ ngác, theo bản năng than thở với Lâm Lâm.
Xong đời rồi, tôi muốn ngăn cản nhưng đã không kịp nữa.
Cô ấy chỉ vào Cố Nguyên, nháy mắt bừng tỉnh đại ngộ nói: Tớ biết rồi, cậu là vì tên mặt trắng này mà đến đúng không?
A, tên mặt trắng này lừa gạt tình cảm Y Y nhà chúng tôi thì thôi đi, bây giờ sắp làm cha rồi cũng không bỏ tiền cũng không bỏ sức, để Y Y nhà chúng tôi làm mẹ đơn thân.
Bốn vị trưởng bối người nhìn tôi, tôi nhìn người, đều không não bổ ra được tôi và Cố Nguyên rốt cuộc đã phát sinh ân oán tình thù như thế nào.
Tôi sợ đồng nghiệp lại tiếp tục nói nữa sẽ càng tô càng đen, đành phải bịt miệng cô ấy kéo cô ấy ra ngoài: Lâm Lâm, tớ sẽ tự giải quyết, cảm ơn cậu!
Lâm Lâm vô cùng đồng tình nhìn tôi nói: Y Y đừng sợ, sớm muộn gì cũng bắt gã tra nam đó trả cái giá phải trả.
Này, cậu kéo tớ ra làm gì? Cả một bàn khách này tớ phải phục vụ đấy!
Không cần đâu không cần đâu, thật sự không cần đâu...
...
Trong phòng bao không khí ngưng trọng vô cùng, ba mẹ Cố Nguyên thần tình nghiêm túc nhìn chằm chằm anh, ánh mắt đó còn hơn cả cảnh sát thẩm vấn tội phạm.
Mà bản thân tôi cũng chẳng khá hơn là bao.
Dưới sự uy nghiêm của ba mẹ hai bên, hai chúng tôi đánh phối hợp coi như lấp liếm cho qua chuyện quen biết yêu đương.
Vậy, đứa bé thì sao?
Năm người đồng loạt nhìn chằm chằm vào bụng tôi, tôi cả người đều nhịn không được run lên một cái.
Cố Nguyên nắm lấy tay tôi, quỳ một gối xuống: Y Y, xin lỗi, giấu giếm thân phận với em là anh không đúng, anh sẽ cưới em, cả đời chăm sóc em và con.
Tôi vừa định mở miệng, cửa phòng bị người từ bên ngoài mạnh mẽ đẩy ra.
Ba mẹ, đều thời đại nào rồi còn bao biện hôn nhân thế? Ba mẹ có biết hay không, thật ra em trai đã có người mình thích rồi.
Em trai vì cô gái đó, vác gạch ở công trường nhà ta tròn nửa năm trời đấy.
Chuyện này còn chưa hết, nó lấy ngọc lục bảo tổ truyền của gia đình đem đi tặng người ta, còn mua lại tiệm bánh nát, đổi tên thành cái gì mà Y Luyến, tuy quê mùa, nhưng không phải là vì cô gái người ta tên là Y Y sao.
Đây không phải tình yêu đích thực thì là gì? Tóm lại, hôn sự này, con là người đầu tiên không đồng ý!
Một tràng lời nói của chị gái Cố Nguyên xông vào lần nữa gây chấn động toàn trường.
Chị, người em thích đó chính là Y Y, Yan Y Y!
Chị Cố: ?
Tôi nghe thấy cô ấy hạ thấp giọng nói: Thằng nhãi chết tiệt, mày chơi chị mày có phải không?
Cố Nguyên: ...
Sau khi kết hôn với Cố Nguyên nhiều năm, một khi nhớ lại tình cảnh bị công khai ngày hôm đó, tôi vẫn cảm thấy là gà bay chó sủa.
Tóm lại ngày hôm đó tôi và Cố Nguyên hai người căn bản không kịp nói chuyện.
Ba mẹ hai nhà liền hỏa tốc định ngày kết hôn.
Cố Nguyên càng là ngày ngày đến cửa, mỗi ngày đều sẽ xách một cái bánh kem xấu xí mang đến.
Nghe nói anh đã bái thợ làm bánh của tiệm bánh Y Luyến làm thầy học nghề.
Tôi nhìn chiếc bánh kem tứ tượng trước mắt, đến cả chút thèm ăn còn sót lại cũng biến mất sạch sẽ.
Hay là anh đừng học nữa, đây không phải là phí phạm bánh kem sao?
Cố Nguyên có một loại khí thế càng bại càng hăng.
Không được, anh nhất định phải làm ra loại bánh em thích đó, đến lúc đó trong hôn lễ của chúng ta anh sẽ tự tay đút cho em ăn.
Tôi im lặng.
Anh tha cho em cũng tha cho bánh kem đi!
Cố Nguyên: ...
...
Nhiều năm sau, khi con trai của tôi và Cố Nguyên đã bảy tám tuổi.
Nó ở trên lớp cũng có cô bé mình thích, vui vui vẻ vẻ hỏi tôi: Mẹ, con muốn tặng cho Điềm Điềm bánh kem tự tay làm, giống như ba dụng tâm làm cho mẹ vậy.
Đương nhiên có thể! Đi, chúng ta đi tìm ba, để ba dạy con.
Lúc đó, Cố Nguyên đang ở trong vườn hoa cùng em gái chơi xích đu.
Bảo bối nhỏ nhìn thấy tôi, vui vẻ nhảy từ trên xích đu xuống.
Mẹ, con muốn ăn bánh quy.
Tôi giả vờ khổ não: Ai da, mẹ không biết làm thì làm sao đây?
Bảo bối nhỏ chỉ vào Cố Nguyên: Ba biết!
Tôi và Cố Nguyên nhìn nhau cười, nắm chặt tay đối phương.
—Hoàn—