Quả nhiên, mẹ tôi bắt đầu bóng gió, tôi coi như không hiểu.
Buổi tối sau khi tan làm, Cố Nguyên đến đưa tôi về nhà.
Chúng tôi cùng nhau nắm tay đi dạo phố, tôi mệt, anh sẽ cõng tôi, mua cho tôi khoai lang nướng nóng hổi, hạt dẻ rang đường.
Anh nâng khuôn mặt tôi, thâm tình nói.
Y Y, tháng sau anh mua xe, như vậy sau này em không cần phải chịu lạnh cùng anh nữa.
Tôi lập tức lắc đầu: Đừng mà, ngồi trong xe ấm áp thì anh làm sao giúp em sưởi ấm tay được? Em không muốn! Vả lại công ty cách nhà cũng không xa, chúng ta đi bộ về cũng rất giảm cân mà.
Cố Nguyên nhìn tôi, trong đôi mắt đen láy tràn đầy sự cưng chiều.
Được.
Sắp đến khu chung cư, từ xa đã nhìn thấy một chiếc xe Mercedes quen thuộc, đặc biệt là biển số xe 888, đậu giữa một đám xe bình thường trông cực kỳ nổi bật.
Mẹ tôi sao lại đến rồi?
Nhân lúc Cố Nguyên không chú ý, tôi lập tức móc điện thoại ra.
Lúc này mới phát hiện mẹ tôi gửi tin nhắn WeChat cho tôi: [Bảo bối, mẹ đến thăm con nè!]
Tất cả đều là do buổi trưa tôi lắm miệng mà ra.
[Mẹ, con lạy mẹ! Chuyện là, hôm nay con tăng ca chắc là không về được đâu.]
[Nói bậy, mẹ đều nhìn thấy con đứng ở đầu ngõ rồi.]
Mẹ tôi lại gửi thêm một cái icon hóng hớt.
[Chàng trai bên cạnh con chính là bạn trai con sao? Đi gần chút, mẹ nhìn không rõ mặt!]
Đúng là mẹ ruột, một chút đường lui cũng không chừa cho tôi.
Tôi lập tức kéo cánh tay Cố Nguyên: Anh yêu, hay là đừng đưa đến đây nữa, em...
Cố Nguyên nhướng mày, nghi hoặc hỏi: Sao vậy?
Không, không có gì, chỉ là đau lòng anh làm việc cả ngày, lại đi bộ cùng em một đoạn đường dài như vậy, muốn anh về nhà nghỉ ngơi sớm thôi mà.
Cố Nguyên véo mũi tôi, cười tủm tỉm nói: Có thể ở cùng em, anh rất vui, sao có thể mệt?
Mắt thấy mẹ tôi mở cửa xuống xe, tôi kéo anh lập tức xoay người.
Đã như vậy, thế, thế anh đi dạo với em thêm một lúc nữa đi!
Nói xong, tôi liền kéo anh nhanh chóng rời đi.
Tôi kiếm cớ bảo Cố Nguyên đi mua trà sữa, vội vàng gọi điện cho mẹ tôi.
Mẹ, mẹ đừng quậy nữa! Bạn trai con căn bản không biết thân phận của con, còn tưởng con chỉ là một nhân viên làm công ăn lương bình thường thôi.
Mẹ tôi sững sờ vài giây, nói: Ồ... ra là vậy, chuyện đó không thành vấn đề, mẹ có thể diễn kịch cùng con.
Tôi sắp quỳ xuống lạy bà luôn rồi.
Không được, diễn xuất của mẹ quá kém.
Mẹ tôi vẫn chưa từ bỏ ý định: Vậy mẹ không nói chuyện nữa được chưa? Mẹ là đến đưa đồ ăn cho con, con cứ nhẫn tâm để mẹ đi về thế sao?
Tôi nhìn quanh bốn phía, trong cái khó ló cái khôn nói: Mẹ, ở đây đều là người có điều kiện sống không tốt, mẹ lái xe sang đến, người ta lại tưởng mẹ đến khoe khoang. Lại để người ta biết mẹ là mẹ con, nói không chừng sau này trộm sẽ nhắm vào con mất...
Lời này vừa nói ra, mẹ tôi quả nhiên do dự.
Vậy được rồi, bảo bối, con phải bảo vệ bản thân cho tốt. Tối nay, bạn trai con sẽ ở lại qua đêm sao?
Tôi: ...
Mẹ, mẹ nói linh tinh gì thế? Hai bọn con trong sạch, chỉ là yêu đương đơn thuần thôi.
Nhìn thấy Cố Nguyên bưng hai ly trà sữa đi tới, tôi lập tức ngắt điện thoại.
Trà sữa khoai môn trân châu em thích đây.
Tôi kiên trì cùng Cố Nguyên đứng ở đầu ngõ hơn mười phút, nhìn thấy mẹ tôi cuối cùng cũng lái xe rời đi, lúc này mới yên tâm đi xuống.
Đầu mũi và tai Cố Nguyên lạnh đến đỏ bừng, làm tôi đau lòng muốn chết.
Hay là, anh lên nhà uống ly trà nóng đi.
Đây là sau khi chúng tôi yêu nhau một tháng, lần đầu tiên mời anh lên nhà.