Triệu Lỗi đứng giữa phòng khách, không nhúc nhích.
Anh nhìn chằm chằm vào tôi, giống như muốn xác nhận xem tôi có đang nói trong lúc tức giận hay không.
“Em nghiêm túc sao?”
“Chưa bao giờ nghiêm túc như lúc này.”
Yết hầu anh chuyển động.
“Chỉ vì chút chuyện này mà em muốn ly hôn?”
“Chút chuyện này?”
Giọng tôi không cao lên, ngược lại càng hạ thấp.
“Mẹ anh, em gái anh và anh, ba người hợp sức tính kế tài sản của em. Anh gọi đây là chút chuyện này?”
“Không có gì tính kế cả, chỉ muốn mượn dùng một chút.”
“Mượn dùng? Triệu Lỗi, lúc sang tên anh nói là mượn dùng, lúc nhập hộ khẩu cũng nói là mượn dùng. Đến khi chiếm xong, họ còn trả lại sao?”
Anh không trả lời.
“Anh trả lời em đi.”
“Sẽ trả. Chờ Đậu Đậu đi học xong.”
“Căn hộ đã sang tên thì trả thế nào? Hộ khẩu nhập vào rồi thì rút ra thế nào? Em gái anh sẽ chủ động trả sao? Mẹ anh sẽ để cô ấy trả sao?”
Anh lại không nói gì.
Tôi cầm điện thoại trên bàn trà lên, đưa tới trước mặt anh.
“Gọi điện, ngay bây giờ.”
Anh nhìn điện thoại, không đưa tay nhận.
“Nếu anh không gọi, bây giờ em sẽ đi. Ngày mai em đến cục dân chính lấy số.”
Anh đột ngột ngẩng đầu.
“Em có thể đừng động một chút là lấy chuyện ly hôn ra dọa anh không?”
“Em không dọa anh, em đang cho anh cơ hội.”