"A Diên, đến giờ uống thuốc rồi!"
Tôi hạ thấp giọng, bưng cốc nước bước vào phòng ngủ.
Người đàn ông ngồi trên giường quay đầu lại, ánh hoàng hôn buông xuống gương mặt tuấn tú của anh, dát lên một lớp viền vàng.
Chỉ là, đôi mắt của anh không hề có tiêu cự.
"Sao bây giờ em mới đến, trễ mất nửa tiếng rồi đấy."
Ngoài miệng Phó Diên trách móc, nhưng lại dịu dàng mỉm cười hướng về phía tôi.
"Công ty đột xuất có việc mà."
Tôi bắt chước giọng điệu của Trình Y Y, đặt cốc nước vào tay anh.
Phó Diên là chồng tôi, còn tôi đang đóng vai cô thanh mai trúc mã của anh.
Một năm trước, Phó Diên bị tai nạn xe dẫn đến mù lòa tạm thời, thời gian hồi phục vẫn chưa thể biết trước.
Vị hôn thê của anh là Trình Y Y vốn tâm cao khí ngạo, tự nhiên không muốn gả cho một kẻ mù, liền trực tiếp trốn ra nước ngoài.
Em trai tôi tái phát bệnh tim cần phẫu thuật gấp, chi phí y tế khổng lồ đè nặng lên vai tôi.
Đúng lúc nhà họ Phó đang âm thầm tìm người, cần một diễn viên lồng tiếng có mọi phương diện tương đồng để đóng giả Trình Y Y.
Mà tôi chính là ứng cử viên tốt nhất.
Tôi học thanh nhạc, thành tích xuất sắc.
Chúng tôi rất nhanh đã đạt được thỏa thuận.
"Bà xã, tối nay ăn gì?"
Phó Diên mỉm cười đùa nghịch những ngón tay của tôi.
Mỗi ngày anh đều làm việc ở nhà, chỉ có đợi tôi tan làm thì mới có thể thư giãn một chút.
"Dì giúp việc đã làm những món anh thích rồi, lát nữa em sẽ bưng lên cho anh."
"Được."
Phó Diên vuốt ve cổ tôi, rồi hôn lên.
Mặt tôi hơi nóng lên, đẩy anh không ra, ngược lại còn bị anh giữ chặt cổ tay.
Tim tôi đập nhanh, cho dù chuyện này đã trải qua rất nhiều lần.
Nhưng mỗi lần đều sẽ rất căng thẳng, bởi vì sợ bản thân không cẩn thận sẽ để lộ sơ hở.
Bàn tay Phó Diên vuốt ve eo tôi, dừng lại trên bụng, vẻ mặt băn khoăn:
"Đã lâu như vậy rồi, sao vẫn chưa có động tĩnh gì nhỉ?"
"Ờm... Chuyện này phải xem duyên phận, hơn nữa dạo này công việc của em khá mệt mỏi, phỏng chừng phải bồi bổ thân thể cho tốt mới được."
Tôi nói dối, dù sao anh cũng không nhìn thấy được biểu cảm nhỏ của tôi.
Giữa chúng tôi chỉ là thỏa thuận, lần nào tôi cũng uống thuốc đúng giờ.
"Xem ra anh phải nỗ lực hơn rồi!"
Phó Diên bật cười, cắn nhẹ lên tai tôi.
Thấy anh vẫn muốn tiếp tục, tôi lập tức đẩy anh ra:
"Em, em đi xem bữa tối đã xong chưa."
Phía sau truyền đến tiếng cười khẽ của anh.
Tôi đỏ mặt tim đập thình thịch dựa vào hành lang.
Vừa nghĩ đến sự dịu dàng của anh, tất cả những gì của anh đều là dành cho vị hôn thê, trong lòng lập tức giống như bị tát một gáo nước lạnh.
Người đàn ông này dịu dàng trí tuệ, tu dưỡng cực tốt, rất khó khiến người ta không rung động.
Huống hồ chi, từ rất lâu trước đây, tôi đã thích anh rồi.