Khó trách lúc mới tiếp cận Phó Diên, anh lại có chút lạnh nhạt đến thế.
Về sau dần quen thuộc rồi, ý thức được tôi không phải là Trình Y Y, mới từ từ thấu hiểu tôi hơn.
Phó Diên nói, có đôi khi anh cũng muốn vạch trần tôi, trực tiếp tỏ tình với tôi.
Nhưng lại muốn đợi đến lúc mắt hồi phục, sẽ cho tôi một sự bất ngờ.
Chỉ tiếc là bất ngờ chưa đợi được, tôi đã đi mất rồi.
Phó Diên thẳng thắn bày tỏ hết thảy, ôm lấy tôi không chịu buông tay.
Tôi khóc không thành tiếng, đôi mắt đều sưng húp lên cả rồi.
Tôi chưa từng nghĩ qua, sự dịu dàng của anh lại chỉ dành riêng cho tôi.
Hèn gì anh chưa từng gọi tôi là Trình Y Y, mà lại gọi tôi là bà xã.
Hốc mắt Phó Diên ửng đỏ, giúp tôi lau nước mắt.
"Bà xã, khóc đủ chưa?"
"Vẫn chưa."
"Vậy em nói cho anh biết trước đã, em có yêu anh không?"
"......"
Tôi thẹn thùng rũ mắt xuống.
Cuộc tình thầm mến đi đến điểm cuối, đột nhiên lại có chút khó mở miệng.
Anh cũng không vội, nhẹ giọng nói:
"Vậy anh đổi một câu hỏi khác, em có phải tự nguyện thực hiện nghĩa vụ vợ chồng với anh không?"
"...... Phải."
Nếu không phải vì thích anh, tôi làm sao có thể hoang đường như vậy chứ.
Phó Diên bật cười, nâng cằm tôi lên.
"Mặt em đỏ quá."
"Thời tiết nóng quá, em, em đi tắm đây."
Bị anh nhìn đến luống cuống, tôi đứng dậy chuồn đi.
Lúc đi vào phòng, anh cũng theo sát vào, chặn cửa lại.
"Anh làm gì vậy?"
"Tắm chung với em."
"Anh có biết xấu hổ không vậy?"
"Không cần, anh cần bà xã."
Anh áp sát tới, mang theo men say hôn lấy tôi.
Tôi bị anh đè trên tủ quần áo.
Anh vừa hôn, vừa nỉ non bên tai tôi:
"Trước đây anh đã từng tưởng tượng vô số lần, em sẽ có dáng vẻ như thế nào."
"Anh còn lúc nửa đêm lén lút sờ lên khuôn mặt em, bây giờ cuối cùng cũng nhìn thấy rồi."
"Bà xã, em thật đáng yêu, anh thích em, cực kỳ thích."
"......."
Mặt tôi đỏ bừng bừng, trốn cũng không trốn thoát.
Cuối cùng vẫn là bị anh bế vào trong phòng tắm.
"Bà xã, anh còn muốn nhìn xem những dáng vẻ khác của em nữa."
"Đừng..."